[Lẩu Thập Cẩm SCI] Quyển Sách Ký Ức – Reset (2)

Lẩu Thập Cẩm SCI

Nồi tự chế đặc biệt

Quyển Sách Ký Ức – Reset.

Nguyên tác: Nhã

Góp ý: Med

Viết bậy: Bee

 

***

R2 – “Dù có quên bao nhiêu lần, anh sẽ làm em yêu anh một lần nữa.”

***

“Anh hai, em nghĩ là Công Tôn chỉ bị mất đi những ký ức có liên quan đến anh thôi.” Triển Chiêu lấm lét trình bày kết quả nhận định sơ bộ của mình với Bạch Cẩm Đường.

Lúc nãy, anh đã hỏi Công Tôn một vài câu hỏi và để anh nhận mặt các thành viên SCI. Kết quả là những kiến thức pháp y và thường thức các loại đều không bị ảnh hưởng, Công Tôn cũng có thể nhận ra Mã Hân, Triệu Hổ, Lạc Thiên, Tần Âu. Thậm chí Công Tôn cũng nhớ được Đại Đinh Tiểu Đinh, nhưng mơ hồ lý do vì sao lại quen họ cũng như công việc của họ. Những ký ức của những năm gần đây có liên quan đến Bạch Cẩm Đường dường như đều bị bôi trắng.

Bạch Cẩm Đường trầm mặc một lúc rồi hỏi, “Vậy nguyên nhân?”

Triển Chiêu suy nghĩ, trầm ngâm đáp, “Em nghĩ là do quyển sách kia. Có khả năng lớn là do Công Tôn quá lo lắng về việc dạo này anh thường xuyên bị đau đầu, đây cũng là lần thứ ba anh bị ngất trong tháng rồi. Mà việc đó thì có liên quan rất lớn đến ký ức bị khóa của anh, thế nhưng chúng ta lại không thể liên lạc với Triệu Tước để hỏi. Có lẽ Công Tôn cho rằng việc tìm hiểu sâu hơn ký ức ngày đó của anh sẽ là chìa khóa để giải quyết vấn đề. Thế nhưng… khi chứng kiến ký ức bị khóa kia của anh thì có thể bản thân anh ấy bị ảnh hưởng, mà chúng ta cũng không biết được khi sử dụng quyển sách kia lần thứ hai sẽ có những tác dụng phụ nào. Nói chung, em nghĩ nguyên nhân chủ yếu của việc mất trí nhớ này là do quyển sách hoặc do bị ký ức khóa kia của anh ảnh hưởng.”

“Đừng cố nhớ lại, nếu cậu không muốn quên đi người mình yêu thương nhất.” (*)

Bạch Cẩm Đường chợt nhớ đến lời Triệu Tước từng nói với mình.

(*): Vụ 11 – U Linh Hung Thủ

Khẽ nhíu mày, Bạch Cẩm Đường gọi Đại Đinh Tiểu Đinh đang ở trong phòng hỏi thăm Công Tôn. Đại Đinh Tiểu Đinh hấp tấp chạy về phòng làm việc của anh, “Đại ca, bọn em hỏi rồi. Công Tôn bảo là nhớ được bọn em làm việc cho một người nhưng không nhớ được mặt người đó.”

Bạch Cẩm Đường thản nhiên gật đầu, “Tôi biết rồi.”

Đại Đinh Tiểu Đinh trố mắt kinh ngạc – Sao bão từ cấp 8 bỗng dưng rớt xuống cấp 1 rồi?

“Có việc cho hai cậu. Lập tức cho người tìm kiếm tung tích Triệu Tước hoặc tìm cách liên lạc với Bạch Diệp. Nếu cần thì sử dụng đường dây của Leonard ở châu Âu. Phải tìm được càng sớm càng tốt, nếu không tôi quăng hai cậu xuống Thái Bình Dương làm mồi cho cá.” Bạch Cẩm Đường trầm giọng phân phó.

Tiểu Đinh chọt Đại Đinh – Rớt đâu mà rớt? Đây là bom hẹn giờ a!!

***

Công Tôn ngồi trên giường, nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út mà cau mày.

Kết hôn?!

Công Tôn thật không dám tin những lời mình vừa nghe được từ Bạch Ngọc Đường và Mã Hân. Theo lời họ nói, anh đã kết hôn với kẻ kia được gần ba năm, quen hắn cũng đã hơn năm năm… thế nhưng một chút ký ức về hắn cũng không có, thậm chí cả khuôn mặt ngoại trừ có vài nét giống Bạch Ngọc Đường thì hoàn toàn xa lạ với anh.

Buồn cười! Anh làm sao có thể chấp nhận việc này chứ? Cả đời này anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ ở cùng ai chứ đừng nói là kết hôn với một người, mà đó lại còn là một người đàn ông. Thật lố bịch! Bản thân quá khứ có phải là làm việc đến tẩu hỏa nhập ma rồi không? Nếu không thì sao lại có thể chấp nhận làm cái loại việc hoang đường như thế chứ?

“Công Tôn, anh hai của em thật sự yêu anh, và anh cũng rất xem trọng anh ấy. Tuy tạm thời anh chưa nhớ ra nhưng hãy tin bọn em, đừng làm gì khiến bản thân hối hận.”

Nhớ lại lời đó của Bạch Ngọc Đường, Công Tôn lại cảm thấy đầu đau ân ẩn. Anh khẽ nhu nhu giữa hai đầu lông mày, quyết định không nghĩ đến việc này nữa. Kết hôn thì sao chứ? Dù gì cũng đã không còn nhớ nữa, bản thân mình hiện tại cũng không có cách nào thân mật hay đối xử tốt với kẻ đó.

Công Tôn nhìn lại căn phòng quanh mình… Căn phòng xa lạ mà anh đã ở suốt hơn cả năm trời. Cách bài trí này tuy là rất hợp với sở thích của anh, nhưng cái cảm giác đau ân ẩn trong lòng lại khiến anh khó chịu. Anh không biết vì sao… nhưng anh cảm giác được một thứ mất mát trong tim vô cùng lớn lao.

“Cạch.” Cửa phòng lúc này chợt mở ra. Công Tôn dù chưa quay đầu nhưng vẫn biết được, đó là Bạch Cẩm Đường, không hề ý thức được rằng bản thân mình lại quen thuộc với khí tức kia đến thế.

“Em cảm thấy sao rồi?” Bạch Cẩm Đường lên tiếng hỏi, chất giọng vô cùng trầm ấm dễ nghe.

Công Tôn quay sang nhìn anh, quan sát một lượt từ trên xuống dưới. Vóc dáng rất cao, quần áo xa xỉ, nét mặt phân minh, cực anh tuấn…

“Bạch Cẩm Đường, phải không?” Công Tôn không trả lời mà hỏi ngược lại, ngữ điệu lạnh băng.

“Đúng vậy. Chồng em.” Bạch Cẩm Đường thản nhiên đáp.

“…”

Công Tôn vốn cũng muốn nói chuyện đàng hoàng với người này một chút, dù gì cũng là bản thân mình đã quên người ta, thế nhưng nghe cái giọng điệu kia thì anh lập tức vứt ngay ý định đó sau đầu.

“Cút!”

Ngắn gọn. Súc tích. Đầy tình cảm… cái cù loi.

“Đây là phòng của anh.” Bạch Cẩm Đường mặt dày mày dạn trả lời.

“Vậy tôi đi.” Công Tôn đứng đậy định rời khỏi. Bạch Cẩm Đường nắm tay kéo lại người vào trong lòng.

“Em là người của anh.”

Công Tôn lập tức đẩy Bạch Cẩm Đường ra. Anh hít một hơi thật sâu, cố dằn lại sự khó chịu trong tim. Từ lúc Bạch Cẩm Đường bước vào, cảm giác đau khó hiểu kia cứ từng chút một tăng lên. Lúc này, anh chỉ muốn tránh xa Bạch Cẩm Đường, càng xa càng tốt.

“Tôi không biết lúc trước làm thế nào mà mình đồng ý kết hôn với anh, nhưng quá khứ đã là quá khứ. Hiện giờ chúng ta cũng không khác gì người xa lạ. Tốt nhất là ly hôn đi.” Công Tôn dùng hết lý trí để nói ra những lời này.

Sau đó, anh tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út, đặt vào tay Bạch Cẩm Đường. “Xin lỗi. Tôi không phải là người mà anh quen nữa.”

Khuôn mặt Bạch Cẩm Đường khẽ biến sắc, anh nhìn vào chiếc nhẫn trong lòng bàn tay mình. Ánh sáng màu bạc lóe lên trong bàn tay đâm vào mắt anh… đâm đến đau đớn.

Bạch Cẩm Đường ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy Công Tôn đang bước ra khỏi phòng…

Anh mặc kệ.

“RẦM!”

Tiếng sập cửa thật mạnh.

Bạch Cẩm Đường ôm sít sao lấy người Công Tôn từ phía sau.

“Không sao. Dù có quên bao nhiêu lần, anh sẽ làm em yêu anh một lần nữa.” Bạch Cẩm Đường vùi đầu vào cổ Công Tôn, dứt khoát nói. Hai cánh tay anh càng ôm chặt người trong lòng hơn, hận mình không thể đem người kia nhập làm một với bản thân.

Công Tôn đứng yên không đáp, vẻ mặt ngây ngẩn.

 

“Xưng hô thế nào?”

“Bạch Cẩm Đường.”

 

 “Buổi sáng tốt lành.”

 

“Này! Đêm nay cho tôi ngủ ở nhà anh.”

“Gì!?”

“Không có nhà để về.”

“A, tại sao tôi lại phải cho cậu ở?”

“Chủ nghĩa nhân đạo!”

“Cậu có thể ra khách sạn.”
“Không có tiền!”

“Cậu dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ cho cậu ở?”

“Quan hệ rất sâu sắc!”

 

“Đưa tay lên, ôm cổ tôi.”
“Mơ đi!”

“Anh có biết, nếu trước mặt sắc lang thật, anh càng phản kháng, hắn lại càng hưng phấn không?”

“Biến thái! Cút ngay!”

 

Những ký ức hỗn loạn đan xen trong đầu Công Tôn như những thước phim bị cắt bỏ xáo trộn lẫn với nhau. Trong những thước phim đó, hình ảnh người kia và Bạch Cẩm Đường nhập nhòe vào nhau… như là một mà không phải một. Đầu Công Tôn đau như búa bổ, những hình ảnh trước mắt hóa thành một mảnh trắng xóa. Một lần nữa, anh ngất đi trong lòng Bạch Cẩm Đường.

***

(To be continued…)

 

***

21 comments on “[Lẩu Thập Cẩm SCI] Quyển Sách Ký Ức – Reset (2)

  1. Sao lại ngắn thế chứ *chu mỏ*

    Tiến lên lão Đại, thịt vợ lần nữa đê *cầm bông cổ vũ*

  2. Ngắn..ngắn…ngắn quá *lật bàn* Ta muốn thêm T^T

  3. Hạ Nguyên nói:

    hờ….hờ…hờ…
    Lão Bạch,anh biết cảm giác bị ngược thế nào chưa?*rung đùi vỗ tay*
    Cơ mà,cái đoạn Công Tôn nói ly hôn và trả nhẫn á,ta bỗng nhiên thấy xót :(
    Lần đầu lạc vô nhà nàng Bee,ôm một cái*Cười cười*

  4. nhatkhanhho nói:

    Ôi ôi vào nhà nàng đọc chùa lâu rồi giờ mới com. Thật vuj vì tìm được người yêu Cẩm Sách giống ta :”>. Nhiều lời để nói, chỉ biết chúc chủ nhà tiếp tục cố gắng :)

  5. nhatkhanhho nói:

    Hj nàng, ta đọc SCI lâu rồi, mê Cẩm Sách lâu rồi, on đt nên lười com. Ôi ôi yêu Cẩm Sách lắm nhé, từ lúc 2 anh gặp nhau là ta xác định chỉ yêu mình 2 anh thui :))) Chủ nhà tiếp tục cố gắng nhé, iu iu Cẩm Sách :X

  6. chiory nói:

    “Bạch Cẩm Đường, phải không?”
    Công Tôn không trả lời mà hỏi ngược
    lại, ngữ điệu lạnh băng.
    “Đúng vậy. Chồng em.” Bạch Cẩm
    Đường thản nhiên đáp.
    “…”
    ——
    giời ơi, đe doạ 1 lần nữa, nàng mà drop là ta “cắt” : (((((((((((((

  7. ;((( Công Tôn mà mất trí nhớ thì lực sát thương càng tăng cao, đọc mà xót cho Đại Bạch. Lúc Đại Bạch mất trí nhớ may mà còn chiêu mặt dày, giờ băng sơn mỹ nhân mà bị vậy chắc còn hành fan gơ dài dài…

  8. hanvutinh nói:

    chuẩn bị yêu lại từ đầu rồi anh Bạch ạ =)))))))))))
    lại cầm cưa lần nữa cưa vợ anh đê ~~~~

  9. fuuko kiziwa nói:

    em có thể hỏi là phần 3 đâu ko ;”( đang hay mà…………………….

  10. MeggiMed nói:

    Cái này có vẻ bị treo cũng lâu nhể, tui com cho cô nhớ nhé :v

  11. Rika Aki nói:

    Cách đây không lâu VTV cũng chiếu một cái phim Nhựt kiểu này a, nữ 9 nam 9 là vợ chồng 5 năm, một ngày đẹp giời nữ 9 bị tai nạn (hay cái gì đó), quên béng anh nam 9 khỏi nói tới chuyện đã là vợ chồng :3 cả phim kể lại chuyện hai anh chị yêu nhau lại từ đầu như thế nào :3 ~

    p/s: Đại khái là, com cho má nhớ :v

  12. nàng drop truyện rồi sao :(( nàng có biết năm nay là năm mấy không vẫn chưa có phần 3 hờ hờ hờ hờ hờ :)))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s