Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi đặc biệt – Quà Giáng Sinh 2013

Lu Thp Cm SCI

Nguyên tác: Nhĩ Nhã

Chế biến: Beedance07 (Bee)

Ni Đc Bit – Quà Giáng Sinh 2013 

Bee: Chậc chậc ~ Mới đó mà mau quá.

Bạn Bee còn nhớ Giáng Sinh năm 2011, tớ viết một cái fic giáng sinh cho SCI, than vãn rằng Nhã đại không chịu viết fic Noel cho mềnh ê đít ~ mới đó đã hai năm trôi qua a~~~

Nồi Đặc Biệt – Quà Giáng Sinh

Rồi giáng sinh năm ngoái, tớ lại chém thêm một cái fic cho SCI tiểu kịch trường ~

*SCI Tiểu Kịch Trường – Kính gửi ông già Noel

Năm nay, ngày giáng sinh tớ chỉ lải nhải tâm sự đôi điều chứ chửa tặng quà chi cho mọi người, đặc biệt là khi không theo cái truyền thống mọi năm là mần cái chi đó cho SCI, thế cho nên tớ cảm thấy có chút bứt rứt. Mà cũng có bạn nhắc tớ nấu lẩu SCI, tớ nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định lượn Tấn Giang –- Ô kìa!! Phiên ngoại Giáng Sinh chị Nhã mới viết!

Rồi! Thế là tớ đã có nguyên liệu để nấu nổi lẩu Giáng Sinh năm nay rồi đó ~

Thế cho nên ~ hi vọng bà con chấp nhận món quà Giáng Sinh muộn này nhé :”>

@Med: Đặc biệt tặng cho cô Med, người vẫn đang cố gắng cùng tui lê lết trên con đường edit SCI ~~~ Cố lên, Med, chúng ta cùng cố gắng a!! *ôm cô*

【 Phiên ngoại】

Sân Khấu Kịch Noel

tumblr_myfgogGOhd1scl690o1_500

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa~)

Nhã: *hí hửng hát* Kim câu Bạch ố Kim câu Bạch ố Kim câu Kim câu Bạch áu!

Bee: *phiên dịch* Jingle Bells oh Jingle Bells oh Jingle Jingle Bells ohh! (*Kim=Cẩm=đọc là Jin*)

not mine

Lễ Giáng Sinh tới gần, thành phố S lại vừa có một đợt tuyết rơi, thế nên không khí Noel càng bao trùm khắp nơi nơi.

Buổi sáng ngày Giáng Sinh, Lư Phương chạy vào văn phòng SCI, “Đêm 24 và Noel có án gì không?”

(*Bee: Đêm 24 còn được gọi là Christmas Eve, là lúc bắt đầu lễ Noel rồi ~ còn ngày Giáng Sinh là 25*)

Tập thể SCI đồng loạt ngẩng lên, rồi cùng nhau lắc đầu, tỏ vẻ —— Không có! Thiên hạ đang trong thời kỳ thái bình mà!

“Vậy thì tốt quá!” Lư Phương hài lòng mỉm cười, “Hoạt động Giao Lưu Noel Cảnh Sát – Nhân Dân năm nay có 3 hạng mục. Nguyên cục cảnh sát cũng chỉ có mấy tổ nhàn rỗi, 2 mục Cảnh Sát – Nhân Dân: Q&A Cảnh Sát – Nhân Dân: Giao Lưu Thể Thao đều bị những tổ khác chọn mất rồi, chỉ còn chừa lại cái cuối cùng cho các cậu thôi!”

Tất cả mọi người giật mình —— Hoạt động Giao Lưu Noel Cảnh Sát – Nhân Dân?

Bao Chửng tiến đến từ phía sau Lư Phương, ngó qua tờ giấy còn lại trong tay Lư Phương, cười bí hiểm.

Chúng đội viên SCI nhìn nhau —— Cảm giác không lành!

Bạch Ngọc Đường đứng lên, đưa tay nhận tờ giấy; bên trên là hàng chữ —— Hoạt động giao lưu tại trường tiểu học trung tâm thành phố S, biểu diễn kịch.

(*Bee: Tui đang nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu các anh SCI xuyên không đi biểu diễn kịch ở cái trường SCI của bọn nhóc biến thái trong SCI Tiểu Kịch Trường của tui =))))) Hẳn là sẽ rất thú vị à nha ~~*)

Bạch Ngọc Đường đớ người, đám tổ viên xúm lại nhìn ở phía sau đều há mỏ —— Diễn kịch á?!

“Không thể nào!” Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn Lư Phương.

Lạc Thiên và Tần Âu ngẩng mặt, “Tiểu học trung tâm thành phố S chẳng phải là trường của Dương Dương với Tiểu Dịch sao?”

Triển Chiêu gặm táo, hỏi, “Diễn kịch nhưng mà diễn cái gì ạ?”

“Là một vở kịch tình huống, mục đích dạy cho bọn trẻ cách tự bảo vệ mình trong trường hợp gặp nguy hiểm.” Lư Phương đáp.

Bạch Trì vừa đi mua đồ ăn nhanh về, cũng tò mò chen vào, “Khi nào diễn ạ?” .

“Ngay ngày mai.” Lư Phương nói, “Là hoạt động cuối cùng của đợt Giao Lưu Noel Cảnh Sát – Nhân Dân năm nay.”

“Vậy phải có kịch bản chứ ạ!” Tương Bình buồn bực, “Không có thì mần sao mừ diễn? Một ngày đủ không đây?”

“Đủ!” Lư Phương gật đầu, “Kịch bản đang trên đường tới đây, tôi còn chuẩn bị cho các cậu mấy trợ lý và cố vấn cực chuyên nghiệp luôn!”

Mọi người nhìn nhau.

Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu nháy mắt với mình, rồi bĩu môi về phía Bao Chửng, ý là —— Chuột! Lên! Lung lạc ông ấy!

Bạch Ngọc Đường lập tức xáp tới, “Cục trưởng Bao…”

Bao Chửng trợn trắng mắt, không đợi ai kia thoái thác đã khoát tay chặn lại, “Đừng lung lạc vô ích, trừ các cậu ra, không ai được làm vụ này!”

“Tại sao chứ?” Triển Chiêu kháng nghị.

“Cả cái cục cảnh sát chỉ có SCI các cậu đẹp mã nhất, chẳng lẽ bắt đám râu ria xôi thịt thô kệch của tổ hình sự đi diễn? Lên sân khấu hù chết bọn nhỏ rồi sao?!”

Mọi người híp mắt nhìn Bao Chửng, cuối cùng đồng loạt híp mắt tia sang Trì Trì, ý là —— Tại Trì Trì quá đáng yêu, làm hạ thấp độ trung bình xôi thịt thô kệch của toàn đội.

(*Bee: Từ “xôi thịt” là tui chém *bắt chước theo cô Med*, nhưng tui không có ý “xôi thịt” kia à…*)

Bạch Trì thiệt oan hơn Thị Kính.

“Nhóm trợ lý chắc sắp tới rồi.” Bao Chửng vừa dứt lời, cửa thang máy “Đing” một tiếng mở ra, Triệu Trinh dẫn theo Lisbon tiến vào.

Bạch Trì vội vàng hỏi, “Sao anh lại tới đây?” .

Triệu Trinh nhún vai, “Cặp song sinh nói có sắp có dự án biểu diễn công ích.”

Lúc này, lại “Đing” một tiếng nữa, cửa thang máy bên kia mở ra, Bạch Cẩm Đường xuất hiện.

Công Tôn vừa lúc bước ra khỏi phòng pháp y, khó hiểu, “Sao anh lại tới đây?”

(*Bee: Ai nha ~~ vừa lúc cái gì mà vừa lúc, đây là định mệnh a định mệnh, là Hitsuzen nha =))) y như lần đầu gặp gỡ của hai người :”>*)

Bạch Cẩm Đường nhún vai, “Hai thằng song sinh kêu anh tới tài trợ dự án biểu diễn công ích.”

Mọi người lại nhìn nhau —— Lại là cặp song sinh? Dự cảm không lành!

Quả nhiên, mọi người vừa vào văn phòng, lại thấy cửa thang máy mở ra, Đại Đinh Tiểu Đinh vọt vào, Đại Đinh giơ ipad trong tay vẫy, “Kịch bản tới rồi!”

Ai nấy khóe miệng giật giật, “Là ai viết?” .

Tiểu Đinh giơ tay, “Tui!”

Lúc này, Mã Hân cạp táo bước vào, “Em là cố vấn!”

Bạch Ngọc Đường đỡ trán, cảm giác quá loạn.

Triển Chiêu hiếu kỳ, “Thế đạo diễn đâu?” .

Đại Đinh cười nham, búng tay cái tách, “Xin mời đạo diễn lừng danh thế giới! Steve Dubbo!”

Vừa dứt lời, cửa thang máy lại mở ra, một ông lão ngoại quốc tóc bạc mập mạp đủng đỉnh bước ra.

Mọi người thấy ông lão cũng có phần quen mắt, chắc là đã thấy trong tạp chí hay chương trình TV nào đó, nhưng mà…

Bạch Ngọc Đường ngoắc cặp song sinh qua.

Cặp song sinh xáp lại.

Bạch Ngọc Đường hít sâu một hơi để bình tâm rồi hỏi, “Vị Steve Dubbo kia từng quay những phim gì?”

Cặp song sinh xoè tay đếm, “《Dục Vọng Ái Tình 》,《 Sát Thủ Phân Thây Kinh Hoàng Lúc Nửa Đêm 》,《Trốn Viện Tâm Thần》《Xui Xẻo Bị Sao Băng Đâm Trúng 》,《 Chìm Đắm Trong Dòng Sông Dục Vọng 》…”

Lạc Thiên và Tần Âu há hốc miệng, “Vậy… dựng kịch cho trẻ em coi không sao chứ?”

“Ớ…” Cặp song sinh im lặng sờ sờ cằm.

Mọi người đỡ trán —— Thật sự không đáng tin!

Nhìn lại, Lư Phương đã chạy mất tiêu, Bao Chửng lưu lại một câu, “Nếu sắp xếp không tốt, các cậu đi chùi cầu tiêu hết cho tôi!” rồi xoay lưng định đi.

Nhưng chưa kịp đi thì đột nhiên bị ngài đạo diễn túm lại, “Khoang đỡ!” .

Mọi người nghe thứ tiếng Trung lơ lớ của ông bác ngoại quốc kia, câm nín .

“Nị!” Ông bác đạo diễn chỉ vào Bao Chửng, “Ở lợi!” .

Cục trưởng Bao khó hiểu, “Tôi?” .

“Ùa!” Ông bác kiên định gật đầu, “Nị giống ngừi xấu!”

Cục trưởng Bao giật giật khóe miệng, tập thể SCI ”phụt” một tiếng, vui sướng khi người khác gặp họa, giả đò đưa mắt nhìn trời.

Sau bữa trưa, toàn đội SCI tập trung ở hội trường tiểu học trung tâm thành phố S, tiến hành tập diễn.

Đạo cụ phông màn đều đã được chuẩn bị đầy đủ. Đồng thời, trên hàng ghế đầu của hội trường còn có vài đứa trẻ.

Trong đó có hai cậu nhóc đứng lên, một nhào tới chỗ Lạc Thiên, một nhào vào lòng Tần Âu, “Ba!”

Mọi người nhìn lại, hoá ra là Tần Dịch và Lạc Dương, cộng thêm khoảng chục đứa nhóc khác.

Bạch Ngọc Đường khó hiểu, “Đây là sao?”

Đại Đinh nói, “Khán giả chứ sao trăng gì! Dựng kịch cho trẻ em xem mà, đương nhiên phải có vài nhóc quan sát để góp ý tại chỗ chứ!”

Mọi người chớp chớp mắt —— Cũng đúng há.

“Bắt đầu đi!” Trong lúc đạo diễn dặn dò công việc và nhóm nhân viên bài trí sân khấu, người của SCI xúm vào xem kịch bản.

Kịch bản viết —— Cảnh thứ nhất: Tiểu Minh tan học, gặp phải một con chó lớn, cổ không đeo vòng, cũng không đeo rọ mõm chuyên dụng.

Người sắm vai Tiểu Minh… Ai nấy yên lặng nhìn Bạch Trì.

Tiểu Bạch Trì thở dài, tự giác đeo túi sách lên lưng, cầm kẹo que, giả thành em học sinh nhỏ.

Bạch Trì vừa bước ra, đám nhóc dưới đài đều cười vang.

Cô bé ngồi cạnh Dương Dương tò mò hỏi, “Dương Dương, anh đó là ai vậy?”

“Anh ấy tên là Bạch Trì!” Dương Dương đáp.

“Ồ… Anh Bạch Trì na~” Cô bé gật đầu, quay sang đưa một miếng khoai chiên cho Mã Hân đang ngồi xổm dưới đài chụp hình, “Dì Hân Hân ăn không ạ?”

Mã Hân ngớ người, cầm lấy miếng khoai nhào vào lòng Lạc Thiên mà khóc lóc kể lể —— Dì Hân Hân… Anh Bạch Trì kìa… U hu hu hu!

(*Bee: Cái giá của việc thích đại thúc đó, chị Hân Hân =))) luận bối phận làm vợ Thiên đại thúc và gương mặt bé bì của cháu Trì thì chị phải chịu thôi =)))*)

Triệu Hổ diễn vai người chủ dắt chó đi dạo, mà chú chó bự đó thì … Lisbon thủ vai.

Triệu Hổ dắt Lisbon lên sân khấu.

“Woaaa!” Đám nhóc dưới sân khấu lập tức kích động, “Hổ kìa!!!”

“Hổ gì mà hổ? Sư tử mà!”

“Sư tử làm sao màu trắng được?”

“Thì trét phất!”

Đám nhóc ồn ào bàn tán.

Đại Đinh ở một bên dẫn truyện, “Chó lớn hung dữ với Tiểu Minh!”

Nhưng mà vừa mới dứt lời đã thấy Lisbon tung tăng chạy lại cọ cọ Bạch Trì, lại còn lấy cái đuôi vỗ vỗ vào cậu.

“Ngoan quá! Đáng yêu quá đi!”

Vài đứa nhóc ôm mặt.

Đạo diễn tức giận, “Con xư tử kia diễn kểu gì vợi! Phải hung dzữ lên!!!”

Mọi người đỡ trán, muốn Lisbon hung dữ với Bạch Trì? Làm sao mà được?

“Tiểu Minh nhìn thấy chó to, sợ tới mức xoay người bỏ chạy!” Đại Đinh tiếp tục đọc, Bạch Trì làm bộ xoay người chạy. Lisbon ôm chắc lấy thắt lưng cậu tiếp tục cọ, miệng không ngừng cất tiếng làm nũng, y như một con mèo.

“Nè! Con xư tử kia!” Đạo diễn điên tiết, chỉ vào Lisbon, “Nị phối hộp chút coi!”

Lisbon từ nãy đã chướng mắt lão đạo diễn béo lượn tới lượn lui rất khó ưa, giờ lại không cho nó cọ Bạch Trì, thế nên… Vua muôn thú quay đầu lại, hướng về phía ngài đạo diễn, “grào” một tiếng.

Đạo diễn béo kinh hồn té xuống ghế.

Vài đứa nhỏ khe khẽ nói, “Ông cụ béo kia thật ngốc ghê, không được hung dữ với chó to mà!”

“Đúng vậy! Đặc biệt là lúc nó đang chơi đùa với bạn nó.”

“Lời bình, lời bình!” Đại Đinh nhắc nhở người phụ trách đọc lời bình – Mã Hán.

Mã Hán cầm bản thảo, “Ừm, gặp phải chó to nhất định không được kích động, càng không được xoay người bỏ chạy, phải cố gắng trấn tĩnh, cố gắng đừng nhìn vào mắt nó.”

Đọc xong, Mã Hán tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười), lắc lắc đầu.

Tiểu Đinh híp mắt, “Anh bất mãn gì với kịch bản của tui?”

Mã Hán ngớ người, lắc đầu, “Không.”

“Vậy anh cười cái gì?” Tiểu Đinh tò mò, “Anh chưa từng đụng phải chó lớn à?” .

Mã Hán nhún vai, “Thường xuyên.”

Mã Hân gật đầu, “Tôi lúc trước có lần bị chó rượt, ảnh dùng ná bắn cho con chó đó chỉ cần nhìn thấy thứ gì tròn tròn là chạy cúp đuôi.”

Phía sau Mã Hân, nguyên dàn khán giả nhí vỗ tay rào rào, “Thì ra còn có cách đó!”

“Oa! Ngày mai phải đi mua ná mới được!”

Lạc Thiên và Tần Âu vội vã xua tay, “Không được bắt nạt động vật nhỏ! Cũng không được khiêu khích chó to!” .

Nói xong, hai ông bố “nhị thập tứ hiếu” quay lại trừng Mã Hán.

(*Nhị thập tứ hiếu: 24 gương hiếu thảo – đại ý là gương mẫu, chu toàn, hoàn mỹ, không còn gì để chê trách =))))*)

Mã Hán nhìn trời.

Bạch Ngọc Đường ngồi đằng sau tụi nhỏ, thở dài. Triển Chiêu bên cạnh lách cách gõ bàn phím, ghi chép lại phản ứng của bọn trẻ, để sau này có làm nghiên cứu về tâm lý học trẻ em thì sử dụng tham khảo.

“Cảnh tiếp theo, cảnh tiếp theo!” Tiểu Đinh kêu Bao Chửng, “Kẻ xấu lên sân khấu!”

Bao Chửng bị bắt lên đài, tới gần Bạch Trì.

Lúc này, Bạch Trì thật vất vả mới thoát khỏi móng vuốt của Lisbon; Lisbon bị dắt xuống. Bạch Trì xoay mặt lại, lập tức đâm sầm vào Bao Chửng.

Bao Chửng xem kịch bản thì vai của ông là một kẻ buôn người.

Thế cho nên Bao Chửng bước lại gần, “Cậu bé, ba ba của cháu nhờ chú tới đón cháu.”

Bao Chửng vừa dứt lời, các bạn nhỏ dưới sân khấu chỉ thẳng vào ông, “Kẻ lừa đảo!”

Bạch Ngọc Đường ở một bên nâng cằm, tò mò, “Nhận ra nhanh vậy?”

“Bởi vì ông ta hoá trang!” Một nhóc hét lên.

Mọi người im lặng lặng nhìn Bao Chửng một cái – Đâu có, vẫn là bản mặt của cục trưởng Bao mà!

“Ông ta hoá trang đó!” Một cô bé bổ sung, “Mẹ tớ nói những kẻ xấu xa sẽ cố gắng thay đổi vẻ ngoài!”

“Ông ta bôi quá trời mực lên mặt, chắc chắn là người xấu rồi!” .

“Chắc chắn là để tránh camera!”

Đám nhỏ tiếp tục bàn tán ầm ĩ. Tập thể SCI cúi đầu nhịn cười, cục trưởng Bao hận  —— Thằng nào? Thằng nào viết kịch bản???

(*Bee: Bác Bao quả nhiên không thoát khỏi số phận bị dìm…=)))*)

“Chú là bạn của ba cháu ạ?” Bạch Trì dựa theo kịch bản hỏi Bao Chửng.

“Đúng vậy,” Bao Chửng gật đầu, “ba cháu đang ăn cơm ở chỗ chú, nên nhờ chú đón cháu về!” Bao Chửng nói.

“Dạ!” Bạch Trì lập tức đi theo.

“A! Ngốc quá đi!” .

“Đúng vậy, lừa đảo rõ ràng như thế!” Vài đứa nhỏ lắc đầu, thương hại nhìn Bạch Trì, “Anh này thiếu muối a.”

Bạch Trì xấu hổ, lần đầu tiên có đứa nhỏ nói mình thiếu muối…

“Lúc này,” Đại Đinh dẫn tiếp, “Ba mẹ Tiểu Minh phát hiện Tiểu Minh trễ thế vẫn chưa về, liền đi ra ngoài tìm.”

Đọc tới đây thì Công Tôn và Bạch Cẩm Đường lên sàn.

Mọi người thấy trước ngực Công Tôn dán nhãn “Ba”, trước ngực Bạch Cẩm Đường dán nhãn “Má”… đều dở khóc dở cười.

“Anh hai vậy mà chịu diễn vai mẹ a!” Bạch Ngọc Đường khó hiểu.

Tiểu Đinh bất đắc dĩ, “Chủ thượng nhà tôi mãnh liệt yêu cầu, không còn cách nào!”

(*Bee: Vâng, vị trí “chủ thượng” trong nhà đã được định =))))) Công Tôn mỹ nhân quá ngầu rồi, Hân Hân gọi anh là Minh Chủ, Song Đinh gọi anh là chủ thượng, ở đâu anh cũng là chủ =))))*)

Bạch Cẩm Đường tao nhã đút tay vào túi quần đứng trên sân khấu, không nhanh không chậm nói một câu, “Lên giường mới thấy vị trí đúng…”

Lời còn chưa dứt thì Tiểu Đinh đã vứt kịch bản lên đài, “Không được nói mấy lời kỳ quái trước mặt mầm non đất nước!”

Nhưng mà khi quay lại nhìn thử các “mầm non đất nước”…

Vài cô bé ôm mặt, “Ôi! Chú đó đẹp trai quá điii!”

Dương Dương gật đầu, “Đó là chú Bạch!”

“Tớ có thấy trên tạp chí rồi; mẹ tớ nói chú ấy là cực phẩm giỏi-đẹp-giàu!”

(*Bee: Tiêu chuẩn thế còn gì =))))))))))))))) *)

Mọi người câm nín nhìn Bạch Cẩm Đường… Mị lực của đại ca quả nhiên là vô biên.

“Tìm con đi!” Cặp song sinh nhắc nhở Bạch Cẩm Đường và Công Tôn, “Kêu hai ngài lên để tìm con chớ hổng phải để tạo dáng!”

Bạch Cẩm Đường nhướn mi, hai tay đút túi quần huýt gió.

(*Bee: Anh gọi chó à?*)

Công Tôn cầm bát gõ, “Tiểu Minh, tậc tậc tậc.”

(*Bee: Công Tôn, không được học hư theo chồng! Anh gọi con, không phải gọi chó!! =))))))))*)

Mọi người đỡ trán.

Bọn trẻ ôm bụng cười lăn lộn, người lớn bất lực nhìn các em… Đám nhóc này còn rất có khiếu hài hước.

“Tiểu Minh nghe thấy tiếng ba mẹ gọi ầm ĩ.” Đại Đinh tiếp tục nhắc nhở Bạch Trì, “Muốn về nhà, nhưng kẻ xấu đã chụp lấy cậu!”

Tiểu Bạch Trì xoay người bỏ chạy, Bao Chửng ôm lấy cặp sách của cậu.

“Ối a!” Một cô bé hét lên, “Chạy mau!” .

“Chó ơi, nhanh đi cứu chủ kìa!”

(*Bee: Các bé, con kia vẫn là sư tử a =))))*)

Bạch Ngọc Đường buồn cười nhìn đám nhóc; Triển Chiêu gõ bàn phím đến hào hứng.

“Tiểu Minh, mau chạy đi tìm chú cảnh sát!” Đại Đinh nhắc nhở, “Chạy tới một trạm gác.”

Nói xong, mọi người ngoắc Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu còn đang hăng hái ngồi xem, “Cảnh sát! Lên sân khấu kìa.”

Bạch Ngọc Đường khẽ chống lưng ghế, xoay người đứng dậy lướt qua từng đứa trẻ một.

“Oa…” Nhóm khán giả nhí tán thưởng, “Ngầu quá đi!”

Dương Dương và Tiểu Dịch gật đầu, “Đương nhiên…”

Chưa kịp nói xong thì thấy Triển Chiêu lúc đứng lên bị vấp vào sợi dây của máy vi tính làm cho lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống đất, may mà được Bạch Ngọc Đường tay nhanhlẹ mắt đỡ được.

Vài đứa nhỏ hỏi, “Anh này cũng là cảnh sát sao?” .

Không đợi Dương Dương và Tiểu Dịch mở miệng, toàn bộ SCI đã đồng thanh, “Không phải!” .

Triển Chiêu khóe miệng giật giật —— Mấy người ruồng rẫy tui!

Bên kia, Mã Hân tiếp tục tố khổ với Lạc Thiên, “Anh Triển Chiêu, dì Hân Hân kìa … Ú hú hú hú.”

Lạc Thiên thở dài.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lên đài, Tiểu Bạch Trì nhào tới, “Chú cảnh sát, có kẻ xấu!”

Không đợi Bạch Ngọc Đường mở miệng, một đứa nhóc ở dưới giơ tay, “Có lỗ hổng!”

“Đúng rồi!” Một nhóc khác đồng tình, “Vừa mới nói Tiểu Minh nghe được tiếng ba mẹ gọi mà! Ba mẹ đâu mất rồi?”

“Đúng vậy! Sao tự dưng lại biến thành cảnh sát chứ?”

Mọi người ngẩng mặt nhìn Tiểu Đinh.

Tiểu Đinh gãi gãi đầu, ngồi xổm xuống sửa kịch bản.

Bên trên vẫn tiếp tục, Tiểu Bạch Trì trốn sau lưng Bạch Ngọc Đường, chỉ vào Bao Chửng, “Anh ơi, chú đó là kẻ xấu!”

Một đứa nhóc bên dưới lập tức sửa lưng, “Không phải chú, là ông cơ!”

“Đúng vậy! Là ông mà!” .

Bao Chửng mí mắt giật giật, ông”

Bạch Ngọc Đường móc còng tay ra, nói với Bao Chửng, “Ông âm mưu lừa bán trẻ nhỏ, mau theo tôi về đồn!”

“Không đúng! Không đúng!” Vài đứa nhóc đồng thanh sửa lại cảnh Bạch Ngọc Đường bắt Bao Chửng, “Phải là, ‘Ông có quyền giữ im lặng. Bất cứ điều gì ông nói có thể và sẽ được sử dụng để chống lại ông trước toà.’”

(*Bee: =)))))) Ôi, mầm non đất nước thời nay… bọn quỷ nhỏ =)))*)

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, Triển Chiêu nói với Bạch Cẩm Đường và Công Tôn vẫn đang tạo dáng phụ huynh học sinh ngay bên cạnh, “Đề nghị phụ huynh học sinh ít cho con xem phim Hồng Kông đi nha.”

Công Tôn mỉm cười, khoác vai Cẩm Đường, “Má xấp nhỏ nghe chưa? Sau này đừng ôm con coi phim tám giờ ( truyền hình cẩu huyết) nữa.”

Bạch Cẩm Đường nhìn Công Tôn, vòng tay qua ôm lấy thắt lưng người ta, “Ba xấp nhỏ, giờ đó nếu không xem phim thì làm gì bây giờ?”

(*Bee: Phun máu =))))))) Lạy ba má xấp nhỏ! Đề nghị giữ PG 13, trẻ con còn đang ngồi ở dưới *dù chúng nó là một đám quỷ sứ =)))*)

“Cắt! Cắt!” Đại Đinh chạy lại ngăn trở tầm nhìn của đám nhỏ đang vô cùng phấn khích.

(*Bee: Bọn nhóc tụi bây, mới có tí tuổi mà bày đặt fangơ fanbôi cả lũ là thế nào??? Hỏng!! Hỏng!!!*)

Tiểu Đinh giậm chân, “Hai người làm ba mẹ kiểu gì thế hả?”

Vài đứa trẻ nghe xong nghiêng đầu, “Ba má xấp nhỏ tình cảm dạt dào lắm mà!”

“Đúng đó! Ba mẹ tớ thỉnh thoảng cũng sẽ tình xương mến xương nha!”

Triển Chiêu tiếp tục ghi chép lại, “Chà? Bọn trẻ gần đây trưởng thành sớm ghê.”

(*Bee: Đã bảo tụi nó là con nít quỷ =)))))))*)

“Màn cuối, lời bình đâu!” Đại Đinh nhắc nhở Mã Hán.

Mã Hán chỉ chỉ vào mấy đứa nhỏ, “Đừng đi theo người lạ!”

Cặp song sinh bất lực, “Thú vị hơn chút đi, Tiểu Mã ca!”

Ai ngờ một đám nhóc ôm mặt, “Anh ấy thật cool!~~”

Dương Dương và Tần Dịch thêm mắm dặm muối, “Chú ấy là tay súng bắn tỉa đó!”

“Wow!” Một đám nhóc ồn ào, “Có đem súng đến không a? Thật muốn xem!”

Lại nhìn bên cạnh, Mã Hân ôm trái tim tan vỡ, níu lấy Lạc Thiên hấp hối, “Anh Mã Hán, dì Mã Hân… Hu hu hu.”

Lạc Thiên bất đắc dĩ an ủi Mã Hân.

Bên kia, Bao Chửng âm trầm phán một câu, “Cũng được, dì so với ông vẫn còn tốt chán, lại là ông xấu xa nữa…”

(*Bee: Khổ thân hai người bị dìm hàng về tuổi tác =)))*)

***************

Chạng vạng hôm Giáng Sinh, sân khấu kịch ở lễ đường trường tiểu học chính thức bắt đầu. Dưới sân khấu, đám nhỏ cùng cha mẹ đã ngồi kín chỗ; trên hàng ghế VIP, Triệu Tước và Bạch Diệp cầm hai hộp bỏng ngô mà an tọa.

(*Bee: Hai vị này mới là phụ huynh đến xem con em mình diễn kịch nè =)))))))*)

Triển Chiêu túm lấy áo Đại Đinh, “Sao con gián tóc dài đó cũng tới?!”

Đại Đinh bị lắc lắc, “Ông ấy đến đóng vai kẻ xấu…”

(*Bee: Mợ nó, đem cụ Tước lên đóng kẻ xấu thì bọn nhóc hủ đó lại chẳng ngất ngây mà học đòi thói đi theo người đẹp *dù là người lạ* sao =)))))*

Tất cả mọi người sửng sốt, “Thế cục trưởng thì sao?”

Tiểu Đinh nhướn mày, “Sắm vai mới rồi!”

Vừa dứt lời, bỗng nghe một trận ồ lên; Bao Chửng mặc đồ ông già Noel bất đắc dĩ bước lên sân khấu, cầm một gói to, tung kẹo xuống dưới sân khấu.

Đám nhóc hô lên, “Ô kìa! Ông già Noel đến từ châu Phi!” .

“Đen dã man con ngan!”

“Có phải kẻ xấu hôm qua không nhỉ?”

“Ông ấy nhất định là phơi nắng nửa năm ở Nam Cực rồi!”

“Đúng là ông cụ đen ngày hôm qua á!”

Cục trưởng Bao ôm tim hít sâu, trở về nhất định phải bắt tên nhóc Lư Phương tổ chức hoạt động lần này đi chùi cầu tiêu.

Nhưng mà diễn xuất vẫn thành công ngoài ý muốn, tuy rằng sạn chồng chất trên sân khấu…

Ví dụ như Lisbon chẳng chịu phối hợp, cứ ôm lấy Tiểu Bạch Trì lăn lộn trên sân khấu. Ví dụ như Triệu Trinh biến ảo thuật khiến đạo diễn biến mất, sau khi trở về tóc lại hoá đen. Ví dụ như Triển Chiêu thiếu chút nữa thay Bạch Ngọc Đường đánh “kẻ xấu”, sau đó diễn biến thành một hồi biện luận về tâm lý học trẻ nhỏ, hơn nữa chẳng ai nghe hiểu hai người bọn họ rốt cuộc đang nói ngôn ngữ của hành tinh nào…

(*Bee: =))))) Sân khấu sao lại biến thành con mèo đại chiến con gián tóc dài thế này =)))))*)

Hiệu quả hài hước ngoài ý muốn mang lại những tràng cười vô cùng sảng khoái cho học sinh toàn trường.

Cuối cùng, lúc chào cảm ơn, Bạch Cẩm Đường tao nhã vung tay, “Toàn bộ các bạn nhỏ ở đây được đến công viên Hải Dương chơi một ngày! Ăn uống đều do Bạch Thị tài trợ, có thể mang theo cha mẹ.”

(*Bee: Cẩm Đường, hóa ra chúng nó cho anh vai phụ huynh là vì anh đứng ra chi tiền phỏng =)))))*)

Cứ thế hạ màn giữa tiếng vỗ tay reo hò ầm ĩ.

Màn đêm hạ xuống, tập thể SCI mặc một thân costume màu mè bước ra khỏi hội trường. Đêm Noel tuyết vẫn rơi, xung quanh đèn màu lấp lánh.

Cả đám ầm ầm kéo nhau đi ăn tiệc đón Noel.

***** END *****

Nhã đại: Tiểu phiên ngoại đầu tiên trong chùm phiên ngoại chủng điền. Mọi người Giáng Sinh vui vẻ ~ Merry Christmas~~~~~

Bee: Tuy đã qua Noel, nhưng mà vẫn là chúc bà con Merry *late* Christmas and Happy *early* New Year ~~~ Hi vọng bà con đã thích nồi lẩu này *hun gió* Mùa đông lạnh, nhớ giữ ấm nha ~~

8 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi đặc biệt – Quà Giáng Sinh 2013

  1. Lam nói:

    Oa, chị yêu trẻ con quá đi, nhất là đám quỷ sứ này :D

  2. Snow Angel nói:

    *cười tắt thở* trẻ con thời nay ah =)))) ~~~~~~~~
    muốn xem cảnh mèo con đại chiến gián tóc dài ghê cơ ~
    chúc mừng GIáng sinh muộn ss Bee ~~~~
    và Chúc mừng năm mới sớm =)) ~

  3. wonkyu nói:

    kute chết người, cha mẹ tình xương mến xương =)))))))))

  4. chiory nói:

    [Vâng, vị trí “chủ
    thượng” trong nhà đã được
    định =))))) Công Tôn mỹ nhân
    quá ngầu rồi, Hân Hân gọi
    anh là Minh Chủ, Song Đinh
    gọi anh là chủ thượng, ở
    đâu anh cũng là chủ =)))]
    —–
    cái này… là do a Đại Bạch sủng vô nguyên tắc mà thành :)) vị trí tối thượng a =))))
    hôm qua mới đọc bên nhà thienanh, hnay lượn qua nhà nàng, cười đau ruột
    hai ngài này gọi con đau não quá =)) chỉ đc cái lên sân khấu làm dáng
    a Đại Bạch chj tiền để đóng vai mẹ thôi hả a :))
    k ngờ dáng a vậy mà thê nô thấy ớn luôn =))
    btw, tks nàng Bee
    merry xmas muộn và happy new year <3

  5. *Run run* Đang trong phòng…w anh hai… :))) Ta hk nhịn dc cười và ai cũng nhìn ta như con điên :)))) Phãi làm sao đây…bắt đền chủ nhà :))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s