Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 [Cua Nhỏ x Màn Thầu]

9789868920798_bc copy

Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành~

***

Truyện 2. Ký sự của Màn Thầu và Cua Nhỏ

Tác giả: Trẫm Nãi Miêu Thần Tổng Công

Edit: Bee

***

Cảm nhận về Bàng Dục và Bao Duyên:

Trước khi bắt đầu edit ký sự này (fanfic của quá trình hai cháu tỏ tình và kết hôn với nhau~), tớ muốn trình bày một chút cảm nghĩ về hai cháu nhỏ khi đọc Quỷ Hành, đặc biệt là cháu Cua ~ vì cực kỳ thích cháu Cua trong Du Long-Quỷ Hành~

Về Bàng Dục, cậu là một nhân vật mang tính thực tế và giống người thường nhất trong đám nhân vật chính của Nhã. Bàng Dục là một chàng trai rất bình thường, không giỏi giang, không thông minh tuyệt đỉnh, không có võ công cao cường, có chút hậu đậu, có chút nhát gan, nhiều khi cho người khác cảm giác rất vô dụng so với đám thiên tài biến thái phủ Khai Phong. Ban đầu, Bàng Dục còn là một nhân vật phản diện (khụ, phiên bản gốc của Bao Công thì cậu là phản diện mười mươi rồi), nhưng chúng ta đều thấy được bản chất của cậu không hề xấu, chẳng qua là một đứa nhóc bị người nhà nuôi dạy không đúng cách nên mới hư hỏng mà thôi. Việc cậu gây rắc rối khắp nơi có thể cũng chỉ là một hành động để gây chú ý cho bản thân, điều đó là vô cùng dễ lý giải. Nhưng sau khi được Công Tôn cứu mạng vài lần, sau khi nhận ra tình thương của người nhà với mình, sau khi nhận ra bản thân mình không nhất thiết phải sống như một ác bá bị người người coi khinh, Bàng Dục dần dần hoàn lương, học cách sửa đổi, học cách hướng thiện, học cách làm người. Một Bàng Dục như vậy thật sự khó mà làm người ta ghét bỏ, không gì quý giá hơn việc biết sai sửa sai mà.

Sau đó, những điểm tốt của Bàng Dục cũng dần dần được bộc lộ, điểm đáng quý nhất của Bàng Dục là yêu thương người thân vô cùng, có thể nói là trọng tình trọng nghĩa. Bàng Dục hiếu thảo với cha mẹ, bênh vực  bảo vệ tỷ tỷ của mình, yêu thương cưng chìu mấy đứa cháu của mình từng li từng tí. Không chỉ đối với người thân tốt, Bàng Dục đối với bạn bè cũng rất hào sảng, nói theo ngôn ngữ hiện đại thì cậu là “một thằng bạn chơi rất được”; nếu không thì Bạch Ngọc Đường về sau cũng không thân với Bàng Dục như vậy. Ngoài ra thì Bàng Dục cũng là một người dịu dàng, thích trẻ con và những vật cưng dễ thương (con khỉ của Khí Tử Nhân vậy mà lại thích Bàng Dục nhất đám ấy). Về đầu óc, Bàng Dục không hề ngu ngốc, tuy không tính là tuyệt đỉnh thông minh, nhưng cậu dù sao cũng được di truyền từ Bàng thái sư một bộ óc giảo hoạt, một bụng quỷ kế trong người cùng với tài giao tiếp rộng rãi, tính thận trọng tinh tế và tâm nhãn sâu xa, hiện tại vẫn còn non nớt chứ về sau thì đảm bảo sẽ “Trường Giang Cua Nhỏ đè Cua Già” =))) (mà Bàng Dục sau này chắc chắn sẽ là một vị quan tốt hơn Bàng thái sư, bởi vì thời niên thiếu của cậu đã được những người trong phủ Khai Phong bồi dưỡng; đó là chưa kể cậu còn phải sánh đôi với Bao Duyên nên chắc chắn sẽ không làm những hành động để cả hai phải trở mặt với nhau). Nếu Bao Duyên thông minh một cách lý thuyết (kiểu mọt sách) thì kiểu thông minh của Bàng Dục là một kiểu thông minh thực dụng (nói theo tiếng Anh là Book-smart vs. Street-smart ấy), là kiểu thông minh sẽ giúp cậu “tiền đồ vô lượng” trên con đường quan trường mặc cho việc cậu có “dốt văn nát võ” đi nữa. Bao Duyên và Bàng Dục sẽ bù trừ, bổ sung cho nhau, Bao Duyên sẽ cùng Bàng Dục đồng hành trên con đường quan trường và cả hai sẽ là trụ cột tiếp theo trong triều đình (chậc chậc, hint bay tá lả).

Với tui thì, Bàng Dục thật sự bộc lộ phần dễ thương nhất của cậu ra khi cậu gặp Bao Duyên. Con Cua Nhỏ đối với Màn Thầu là chân tâm nha ~~ hai đứa ở bên nhau thật sự rất dễ thương luôn. Khi Bao Duyên học thi, Bàng Dục một mực kéo người ta ra ngoài để thư giãn đầu óc; khi thấy Bao Duyên đỗ đầu thì Bàng Dục còn muốn mừng hơn Bao Duyên nữa. Tui cực thích cái đoạn sáng sớm Bàng Dục chạy đi trước xem kết quả, sau đó thấy Bao Duyên chạy tới thì cậu reo lên: “Trạng nguyên lang nha, Tiểu Màn Thầu!” Mợ nó chứ! Dễ thương chết đi được~ Lúc đọc đến đoạn ấy, tui cứ mường tượng cảnh cháu Cua đứng trong đám đông tra kết quả thi đại học rồi vẫy tay reo “Đậu hạng nhất rồi nè Bánh Bao!” Sau đó Màn Thầu nhỏ lao tới kiểm tra kết quả rồi hai đứa nó mừng rỡ ôm nhau xoay vòng vòng trên mặt đất ~~~~~~  Tình cảm của hai đứa đoạn đó thật sự rất thuần khiết, trong sáng và dễ thương ~ so với các cặp tình vợ chồng mặn nồng kia thì mang đến cảm giác vô cùng refresh ~~

Sau đó phải kể đến phân cảnh hai đứa bị bắt cóc. Điểm làm Bàng Dục mất mặt nhất có lẽ là bản tính nhát gan của cậu, cậu không có một thân bản lĩnh công phu cao cường để bảo vệ mình, cũng không có tinh thần gang thép chính trực chư Bao đại nhân, thế nên cậu rất dễ bị dọa, thậm chí có khi cậu còn nhát hơn cả Bao Duyên. Thế nhưng khi thật sự lâm vào nguy hiểm, Bàng Dục lại có khả năng vượt lên chính mình, vượt qua nỗi sợ của bản thân, sử dụng một thân võ mèo quào của mình để bảo vệ cho Bao Duyên đến cùng. Khi Bao Duyên đã muốn bỏ cuộc, đã muốn Bàng Dục không bị mình liên lụy mà bảo cậu chạy trước, cậu lại nhất nhất liều mạng nắm tay người ta lôi đi. Chẳng thế mà khi Triệu Phổ đến cứu người, nhìn thấy Bàng Dục một tay cầm nhuyễn kiếm một tay nắm chặt lấy tay Bao Duyên thì đã cười khen: “Tiểu hầu gia thật can đảm” sao? Kể ra thì điểm này của Bàng Dục khiến tớ nhớ đến cậu Nobita ~ hậu đậu, vụng về, không đặc biệt, không giỏi giang, nhưng chắc chắn sẽ làm tất cả mọi điều bản thân có thể để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu.

Okay, phần cảm nhận của tui khi đọc chính văn Quỷ Hành là vậy…

Có ai tiếc nuối/bức xúc khi Cua Nhỏ và Màn Thầu tới cuối truyện vẫn không được thành cặp chính thức? *Bee giơ tay*

Có ai hú hét trước những cảnh hint trong Quỷ Hành Thiên Hạ của hai cháu? *Bee hú hét *

Có ai phát cuồng khi nhìn thấy bìa xuất bản của Cua Nhỏ và Màn Thầu? *múa may ~ Tuiiii!! Nhìn trên thấy không, tui còn design lại từ bìa của hai đứa làm thành bìa cho ký sự lần này đó~~~*

Thế nên để thỏa mãn những người có cùng tâm trạng của tui khi muốn cho chúng nó thành đôi ~ tui quyết định quay lại edit cái series Ký sự này ~

Hope you will enjoy it ~

【 Một 】

 Từ lúc Triển Chiêu theo Bạch Ngọc Đường trở về Hãm Không đảo, Triệu Phổ cùng Công Tôn mang Tiểu Tứ tử quay lại Tiêu Dao đảo, Khai Phong phủ trở nên thanh tĩnh, khắp Khai Phong đều là cảnh tượng yên bình, dân chúng an cư lạc nghiệp, ai nấy đều thoải mái tự tại.

Bao Duyên trừ những lúc giúp đỡ sửa sang lại các tư liệu án kiện thì cũng là một người cực rảnh rỗi. Bàng Dục thì lại lấy danh nghĩa “học hỏi” mà thoải mái bám càng trong Khai Phong phủ; đương nhiên, ngoại trừ phần phí ăn ở bị Bao Chửng chặt chém, Bàng thái sư vẫn rất vui lòng khi nhi tử bảo bối nhà mình được rèn luyện ở Khai Phong phủ.

Bao Duyên chưa từng nghĩ rằng bản thân mình sẽ có tiến triển quan hệ gì với Bàng Dục.

Trước kia, cậu luôn không thích việc gặp mặt Bàng Dục, dù sao việc Bàng thái sư làm “thiên hạ đệ nhất đại tham quan” cũng rất ảnh hưởng tới ấn tượng của cậu đối với Bàng Dục, huống hồ ngày xưa Bàng Dục quả thật cũng làm không ít chuyện xấu, xú danh lan xa. Nhưng ở chung một thời gian, Bao Duyên lại cảm thấy Bàng Dục người này thật ra không tồi. Hơn nữa, lần trước hai người bị bắt cóc, chính Bàng Dục trước sau đều che chở cho mình, bộ dáng rất anh dũng, làm cho cậu vô cùng cảm động. Không những thế, Bàng Dục hiện tại cũng đã thật sự bỏ những thói hư tật xấu trước kia, vì thế bây giờ Bao Duyên cũng cảm thấy Bàng Dục rất tốt.

Ngày hôm đó, Bao Duyên đọc sách trong thư phòng, đọc lâu quá nên cũng có chút mệt mỏi, đưa tay xoa mắt bóp trán. Đoạn, cậu mở cửa sổ nhìn ra ngoài nội viện, lại thấy Bàng Dục đang chơi đùa với điểu cưng của hắn.

Bàng Dục vận một bộ y phục màu đỏ tía, tay áo thêu đường viền kim sắc, bên hông đeo một mảnh ngọc bội oánh nhuận, vừa thấy đã lộ ra khí chất phú quý. Hơn nữa, thân hình Bàng Dục cao ngất, khuôn mặt tuấn lãng, lại không ăn chơi trác táng như xưa kia, thoạt nhìn khiến người khác cảm thấy rất thoải mái.

Bao Duyên nhìn hắn đến xuất thần, nghĩ thầm, phu nhân của Bàng thái sư phải xinh đẹp đến mức nào mới có thể sinh ra được một đứa con tuấn tú như Bàng Dục, bảo sao lại chẳng cưng chiều hắn như bảo bối vậy. Đang lúc xuất thần, cậu hoàn toàn không chú ý người nọ đã mang theo lồng chim tiến tới trước cửa sổ.

“Tiểu Màn Thầu!” Bàng Dục đột nhiên hô lớn một tiếng.

“Nha!” Bao Duyên bị một tiếng kêu này hù hết hồn, thiếu chút nữa vứt luôn sách trên tay.

“Sao khi không lại nhìn ta chằm chằm như vậy?” Bàng Dục tựa lên bệ cửa cười đến xán lạn, lộ ra hàm răng trắng, “Chẳng lẽ ngươi vừa ý bản hầu gia rồi?”

Bao Duyên bị một câu này của hắn dọa, lại bị hắn trêu như vậy, tức giận đến mặt đều đỏ lên. Cậu đặt sách xuống, đứng dậy bước qua , đưa tay đẩy Bàng Dục ra khỏi bệ cửa sổ.

“Phi! Đi chết đi!”

Hung hăng mắng một tiếng, Bao Duyên liền phồng má, thở phì phì đóng cửa sổ.

Bàng Dục nhìn cánh cửa sổ đóng chặt, lại chơi đùa với điểu cưng của mình như trước, “Màn Thầu nha, ngươi tuyệt đối không được học thói hung dữ giống Tiểu Màn Thầu như vậy đâu, bằng không sau này gả đi không được thì biết làm sao?”

Con chim hoàng yến xinh đẹp trong lồng oán giận kêu hai tiếng như muốn nói —— Người ta chính là thục nữ!

Bao Duyên làm bộ không nghe thấy, lầm bầm trở về bên cạnh bàn ngồi xuống, cầm lấy sách, nhìn nhìn… Mớ chữ dày đặc trên này chẳng biết thế nào mà đều biến thành bộ mặt vừa đẹp vừa gợi đòn kia của Bàng Dục a? Cậu vô cùng bực bội, cào cào đầu tóc.

Chết rồi! Như thế nào còn càng nhìn càng thuận mắt?!

Bee: *cười khửa khửa* Yêu dzồi yêu dzồi cưng ơi~~~ =))) Còn cháu Cua, sao cháu lại đặt tên con chim là Màn Thầu a, mai mốt gọi đụng hàng rồi sao =))))

***

        【 Hai 】

Lập thu qua đi, thời tiết bắt đầu lạnh dần. Bầu trời thăm thẳm mênh mông, hoa cỏ cũng bắt đầu đổi màu.

Ngày hôm đó, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường quyết định quay về Khai Phong phủ thăm lại Bao đại nhân đã lâu ngày không gặp. Hai người mang theo chút đặc sản Hãm Không đảo rồi chuẩn bị xuất phát.

    “Miêu Nhi, sao đột nhiên lại muốn đi Khai Phong?” Bạch Ngọc Đường đứng ở đầu thuyền, tay vuốt nhẹ mấy sợi tóc bên tai Triển Chiêu bị gió thổi loạn, “Mấy hôm trước không phải mới nói muốn đi thăm bên Tiểu Tứ Tử sao?”

“Ân…” Triển Chiêu chớp chớp mắt, “Là như vầy, đêm qua ta nằm mơ, nhìn thấy ở Khai Phong sắp có chuyện gì đó rất thú vị cho nên muốn đi ~ Hắc hắc.”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu cười tủm tỉm, bất đắc dĩ nói: “Còn nhớ rõ chuyện gì đó là chuyện gì không?”

“Không nhớ rõ,” Triển Chiêu tiếp tục chớp chớp mắt, “Cho nên mới phải mau chân đến xem sao.”

     “Con mèo này,” Bạch Ngọc Đường cười, “Gió lớn, vào trong khoang thuyền thôi.”

     “Ân.”

. . . . . . . . . . . .

Lúc Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đến cổng Khai Phong phủ, Bàng Dục và Bao Duyên đang ngồi trên ghế đá trong viện, trên bàn có một mâm cua hấp và một đĩa nước tương.

Triển Chiêu vừa định bước đến chào hỏi đã bị Bạch Ngọc Đường kéo lại.

“Miêu Nhi, ngươi nhìn hai người bọn hắn kìa.”

Bạch Ngọc Đường nháy mắt với Triển Chiêu đang nghi hoặc, ý bảo hắn quan sát kỹ.

Triển Chiêu liếc trộm sang, thấy Bàng Dục ngồi ở  bên người Bao Duyên lột cua, tỉ mỉ lấy phần thịt trắng mềm, chấm nước tương, sau đó mới dùng đũa gắp lên, đút vào miệng Bao Duyên đang mải đọc sách, trong ánh mắt tràn đầy sự ôn nhu.

“A…” Triển Chiêu giật mình, “Bọn họ…”

“Bàng Dục ngồi ở vị trí kia, vừa vặn chắn gió giúp Bao Duyên.”

Triển Chiêu gật gật đầu.

Bàng Dục so với Bao Duyên cao hơn không ít, thân hình cũng rắn rỏi, lại nghiêng người nên hoàn toàn biến thành một bức tường cản gió cho Bao Duyên.

“Ngọc Đường… Cái này mà ngươi cũng nhìn ra nha?”

Bạch Ngọc Đường cười, cũng không nói gì.

Triển Chiêu đột nhiên nhớ tới, lúc gió nổi lớn, Bạch Ngọc Đường cũng ngồi bên người mình giống hệt như vậy.

Đưa tay chà chà khuôn mặt có chút nóng lên của mình, Triển Chiêu nhỏ giọng lầm bầm: “Ta cũng không phải là thư sinh yếu đuối như Tiểu Màn Thầu…”

Bạch Ngọc Đường vẫn như cũ, cười không nói gì, chỉ là nắm chặt bàn tay của ai kia.

“Ta đã nói Khai Phong phủ có chuyện hảo ngoạn mà!” Triển Chiêu đỏ mặt, vội vàng chuyển đề tài, tâm nói con chuột bạch này càng ngày càng buồn nôn, “Đi đi đi, chúng ta mau vào đi.”

Bạch Ngọc Đường bị Triển Chiêu lôi kéo đi vào  sân, nghĩ thầm, con mèo này thật sự có khả năng thông linh a?

. . . . . . . . . . . .

“Tiểu Màn Thầu ~ Tiểu Hầu gia ~”

Triển Chiêu mang theo một quải cua bước vào, cười tủm tỉm.

Bao Duyên nghe tiếng ngẩng đầu, liền thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường một trước một sau tiến đến. Cậu vội vàng đặt sách xuống nghênh đón: “Triển đại ca, Bạch đại ca, các ngươi sao lại đến đây?”

“Hì hì, ta đến thăm các ngươi.” Triển Chiêu quơ quơ mớ cua trong tay, “Thuận tiện mang chút cua Hãm Không đảo tới cho các ngươi.”

“Ấy, vừa hay, Tiểu Màn Thầu vừa mới chê cua Khai Phong thua xa cua Hãm Không đảo nè.”

Bàng Dục cầm lấy khăn tay trên bàn lau lau rồi cũng bước qua.

Bao Duyên lườm hắn một cái, lại đá hắn một cước, quay đầu cười với Triển Chiêu: “Ta đi thông báo cho cha.” Nói xong, liền chạy vào nội viện.

Triển Chiêu nhìn theo bóng dáng Bao Duyên, lại quan sát Bàng Dục trước mặt, sờ cằm ——— Xem ra tiểu tử Bàng Dục này còn chưa có động tĩnh nha.

Bàng Dục bị hắn nhìn tới mức có chút hốt hoảng, trong lòng âm thầm nghĩ, bản thân gần đây cũng không đắc tội với vị đại nhân không thể trêu vào này a.

“Tiểu Hầu gia, ” Triển Chiêu thâm ý nhìn mớ vỏ cua trên bàn, “Không thể tưởng tượng được ngươi cũng có lúc lột cua cho người khác ăn nha.”

Bàng Dục sửng sốt, hơi mất tự nhiên mà cười: “Đang trong quá trình học tập, cũng không có gì không tốt, ha ha.”

Triển Chiêu nhướn mi, thấy Bao Duyên cùng Bao Chửng đang đi ra từ nội viện, lúc lắc quải cua trong tay, nói: “Tiểu Hầu gia, chúng ta cùng đến phòng bếp chưng cua đi.”

Bàng Dục than thầm trong bụng, bất đắc dĩ gật gật đầu.

“Bạch đại ca.” Bao Duyên đi đến trước mặt Bạch Ngọc Đường, thấy bóng dánh Triển Chiêu cùng Bàng Dục thì hỏi, “Ủa? Bọn họ đi đâu vậy?”

“Chưng cua.” Bạch Ngọc Đường bình tĩnh trả lời, tâm nói, con mèo này sao lại thích lo chuyện bao đồng vậy chứ.

“Bạch thiếu hiệp, chúng ta vào trong phòng đi.” Bao Chửng cười, hàm răng trắng bóng nổi bật trên khuôn mặt đen thui.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, đi theo hai người vào nhà .

. . . . . . . . . . . .

Tại trù phòng, Triển Chiêu đầu tiên là hàn huyên với các đại nương đại thúc một lúc, sau đó mới lôi kéo Bàng Dục đến chỗ lồng hấp, đem cua bỏ vào chưng.

“Tiểu Hầu gia, ngươi thích Tiểu Màn Thầu nha?” Triển Chiêu cười tủm tỉm.

“Thích nha, thích nhất bánh màn thầu trắng, ăn rất ngon mà.” Bàng Dục chột dạ, nhìn trời.

Triển Chiêu nheo mắt, cầm lấy một khúc hành trên thớt, lấy xao xắt nhỏ ra thành lát. Hắn cười nói: “Nước tương phải bỏ thêm hành ăn mới ngon.”

Bàng Dục nhìn chằm chằm một đống lát hành bị xắt nhỏ kia ——— Ở trong mắt Triển đại hiệp, ngươi chỉ là khúc hành mà thôi.

“Ta thừa nhận, ta quả thật thích Tiểu Màn Thầu.” Bàng Dục thỏa hiệp.

“Thích phải đi nói chứ.” Triển Chiêu lau lau tay, “Hay là ngươi còn thẹn thùng?”

Bàng Dục không lên tiếng, nhìn chằm chằm vào một củ cải.

“Hắc hắc, bằng không để ta giúp ngươi nói.”

Dứt lời, Triển Chiêu liền bước ra ngoài.

“Đừng.” Bàng Dục luống cuống, vội vàng túm chặt hắn, “Ta cũng không muốn cho hắn biết.”

“Vì sao?” Triển Chiêu nheo mắt, nhớ tới hình ảnh vô cùng hài hòa ban nãy, “Ta cảm thấy hai ngươi rất xứng nha.”

“Ha ha…” Bàng Dục cười khổ, “Nếu Tiểu Màn Thầu không có ý tứ này, vậy thì ngay cả bằng hữu cũng không làm được. Cho dù là có, y chính là nhi tử duy nhất của Bao đại nhân, ta cũng là con một của ba đời Bàng gia, nếu chúng ta thành đôi thì hai nhà không phải đều bị đoạn tử tuyệt tôn sao? Bao đại nhân và cha ta lại chẳng lột da ta?”

Triển Chiêu sờ sờ mũi, cảm thấy hắn nói cũng có lý. Tâm nói, Bàng Dục người này, thoạt nhìn như kẻ tùy tiện, thật ra lại là một người có tâm tư rất cẩn thận, tinh tế. Nghĩ lại lại muốn, vạn nhất hai người bọn họ thực sự yêu thích lẫn nhau, vậy chẳng phải là đáng tiếc lắm sao?

“Cái đó…”

“Triển đại hiệp, thực ra ta rất hâm mộ ngươi.” Bàng Dục mở miệng, cắt ngang Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhăn mặt, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì mới tốt.

“Trở về đi, bằng không lát nữa lại có người tìm đến.” Bàng Dục nói xong, liền hướng bước ra khỏi phòng bếp.

Triển Chiêu đứng ở tại chỗ, nhìn theo bóng dáng cao ngất phía trước lộ ra vài phần cô đơn.

—To be continued…—

18 comments on “Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 [Cua Nhỏ x Màn Thầu]

  1. Chiory nói:

    ta rất thích BDục trong QH và LĐA nha ;________;
    giống như mấy đại nhân vật của A Nhã quá đc sủng đi, ta phần nào cũng thấy chán…
    ủng hộ nàng Bee <
    từ q5 trở đi phải k a?

  2. Pé Sữa nói:

    *chào* Mụi cũng là fan Thử Miêu, cuồng luôn Công Tôn mỹ nhơn nên từ giờ mạn phép cắm lều đọc truyện cm cho tỷ ạ~
    Đỉnh cao của nghệ thuật cắt chương là đây a~~~

  3. Snow Angel nói:

    em cũng thích cặp này lắm lắm, dễ thương quá trời luôn, Nhã tỷ cho bắn hint tới tấp vậy mà k cho hai người thành đôi luôn ah ~~~

    • beedance07 nói:

      bà Nhã hay chơi màn đó mới ác á ~~ đâu phải chỉ có cặp này đâu, nhiều khi đọc truyện bà Nhã mà phải rú, “Mịa ~~~ đọc đam mỹ mà còn phải đào hint là sao???” =))))

  4. Tĩnh nói:

    *bung lụa* trời ơi thíchhhhhhhhhhhh thiệt thíchhhhhhhhhhhhhhh ~ khi nào có chương tiếp vậy, tui hóng hóng hóng :(((((

  5. phải nói là cặp Cua-Màn thầu này làm ta quắn quéo lâu rồi z mà bà Nhã tới cúi cũng hok dám cho một cái pn nữa, ức chế lăn lộn lun á TT^TT
    mà ta hận ghê gớm, tưởng nàng mần một lèo lun ai ngờ cũng chia giống ký sự Giả Tử, cầu nàng thương xót cho tình trạng đói hàng của ta a TT^TT

  6. Akuma nói:

    Truyện hay quá, truyện này có edit ở trang nào không nàng?

  7. tr hay wa . ta còn tưởng do ta nên nhìn đâu cũng thấy có đôi có cặp đầy tr chớ. hix. giơ chân ủng hộ cặp cua nhỏ vs màn thầu nhỏ (màn thầu cỡ bingf thường là con chim rầu)

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s