Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần 2)

Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành~

***

Truyện 2. Ký sự của Màn Thầu và Cua Nhỏ (phần 2)

Tác giả: Trẫm Nãi Miêu Thần Tổng Công

Edit: Bee

***

【 Ba 】

 

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu ăn cơm ở Khai Phong phủ xong quyết định ra ngoài tản bộ một vòng để tiêu thực, thuận tiện thăm thú phố xá lâu ngày không quay lại. Triển Chiêu gọi Bao Duyên cùng Bàng Dục đồng hành, bốn người cứ thế mà xuất phát.

Triển Chiêu lặng lẽ liếc mắt nhìn Bàng Dục, thấy trên mặt hắn đã khôi phục lại dáng vẻ không đứng đắn thường ngày, không biết đang nói gì với Bao Duyên mà cười không ngừng, vẻ cô đơn khi nãy đã hoàn toàn không còn tăm tích.

Thời tiết mặc dù lạnh, đường cái Khai Phong vẫn luôn nhộn nhịp như vậy. Các quán ăn vặt bên đường khói bốc lượn lờ, mùi thơm của các món càng mê người, mang theo những tiếng rao nồng đậm tình người thật dễ nghe.

“Mọt sách à, đọc sách nhiều như vậy rồi mà vẫn còn đọc a.” Bàng Dục ôm tay ngắm Bao Duyên đang đứng trước thư quán cẩn thận lựa sách, “Coi chừng càng đọc càng khờ đó.”

“Ai cần ngươi lo.”

Bao Duyên quay đầu lại trừng hắn một cái, tay áo rộng lộ ra cổ tay thanh mảnh trắng nõn, tiếp tục chăm chú ôm bộ sách mình muốn ra khỏi sạp.

“Tiểu Màn Thầu, ngươi mỗi ngày ăn nhiều như vậy mà sao vẫn gầy thế?” Bàng Dục thấy hắn cổ tay lộ ra ngoài của cậu, mặt nhăn mày nhíu, đưa tay nắm lấy.

“Đừng quấy rối!”

Bao Duyên mất kiên nhẫn, xoay người muốn né tránh, không ngờ bất cẩn vấp phải hòn đá, mắt thấy sắp ngã xuống mặt đất rồi.

Bàng Dục tay mắt lanh lẹ, vươn cánh tay ôm thắt lưng cậu kéo vào lòng mình, chặt chẽ bảo trụ ai kia.

Không kịp phòng bị với cảm giác an toàn mà mà ấm áp trong lòng người nọ, Bao Duyên có chút thất thần, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu mở to hai mắt nhìn Bàng Dục lúc này cũng đang cúi mắt nhìn mình.

Bốn mắt chạm vào nhau.

Một giây, hai giây, ba giây, bốn giây. . . . . . . . . . . .

“Ngươi cẩn thận một chút nha.” Bàng Dục buông ra Bao Duyên bị mình ôm vào lòng mà ngây người, không được tự nhiên mà sờ sờ mũi, tâm nói: Nguy hiểm quá, thiếu chút nữa là không kềm chế được a =口=

“Còn phải đều tại ngươi.” Bao Duyên phục hồi lại tinh thần, khuôn mặt đỏ bừng, cuống quít quay đi, xoay lưng về phía Bàng Dục, nhìn thấy trên sạp là một đống hỗn loạn.

“Ta đã nói bọn họ lưỡng tình tương duyệt mà, ánh mắt vừa nãy của hai người đó rõ như ban ngày luôn.” Triển Chiêu nhìn thấy  toàn bộ quá trình, bưng một chén tiểu hồn đồn, dùng khuỷu tay huých Bạch Ngọc Đường, “Ngọc Đường, quán đằng trước bán hoa quế cao cũng ngon lắm, chúng ta đi mua một chút đi.”

“Miêu Nhi, ta nhớ mục đích tản bộ của chúng ta là tiêu thực mà.” Bạch Ngọc Đường có chút bất đắc dĩ nhìn hắn.

“Thật không?” Triển Chiêu ăn luôn miếng tiểu hồn đồn cuối cùng trong, nhìn trời.

. . . . . .

Lăn qua lăn lại một hồi, Bàng Dục cũng không náo loạn, im lặng đứng ở bên cạnh Bao Duyên nhìn cậu chọn sách, thi thoảng vươn tay giúp cậu vén mấy sợi tóc bị gió thổi loạn ra sau tai.

Chẳng bao lâu sau, Bao Duyên đã chọn xong sách, ôm vào ngực vui rạo rực để Bàng Dục trả tiền.

(*Bee: =))))))))) Nó là gì của em mà em bắt nó giả tiền a??? Mai mốt chia tay nó đòi quà thì biết làm sao??? Không lẽ hai chúng bây vừa đi bộ đường Khai Phong, cậu Màn Thầu ôm một chồng sách vừa đi vừa vứt, cậu Cua chạy theo lụm… À, mà còn cây kiếm cậu Cua tặng với cả tiền cua hấp (tính là hai củ nhẩy?) =)))))) Đùa chứ cậu Cua mà tỏ tình kiểu “Yêu anh đi em, anh không đòi quà” chắc sẽ bị đập phù mỏ =))))*)

Khi quay đầu lại, Bao Duyên mới phát hiện Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đang đứng ở một bên nói chuyện phiếm, cũng không biết đã đứng bao lâu, cậu ngượng ngùng gãi đầu, có chút áy náy nói: “Thật có lỗi,  Triển đại ca, Bạch đại ca, để các ngươi chờ ta lâu như vậy…”

“Không sao.” Triển Chiêu giở tuyệt chiêu ‘nụ cười tất sát’ rồi nói, “Không bằng ngươi cùng tiểu Hầu gia đi về trước đi, ta cùng Ngọc Đường đi chợ tiếp, ngươi mang theo sách đi cũng không tiện.”

Bao Duyên gật gật đầu, tâm nói, Triển đại ca quả nhiên là một người rất ôn nhu và chu đáo!

Bàng Dục thanh toán tiền sách xong, bước tới, thập phần tự nhiên mà tiếp nhận chồng sách trong tay Bao Duyên, hai người liền cùng nhau trở về.

(*Bee: Đây là hình ảnh người yêu shopping điển hình a… Bao giờ tui mới tìm được một anh nói với tui câu: “Em chỉ cần lựa sách thôi, còn trả tiền cứ để anh lo” =)))))

Triển Chiêu nhìn thấy bóng dáng của hai người bọn họ, lại nghĩ tới lời hôm nay Bàng Dục đã nói với mình, bất giác có chút cảm giác bị đè nén.

“Miêu Nhi, loại sự tình này vẫn cứ để cho bọn họ tự mình quyết định mới là tốt.” Bạch Ngọc Đường đưa cho Triển Chiêu một khối hoa quế cao, “Người bên ngoài không thể giúp, gấp cái gì chứ?”

“Cũng đúng.”

Triển Chiêu vốn cũng không phải người thích phức tạp, nghe Bạch Ngọc Đường nói vậy cũng liền bình thường trở lại, sau đó cắn một miếng hoa quế cao trên tay Bạch Ngọc Đường.

. . . . . . . . . . . .

Bàng Dục cùng Bao Duyên một đường trở về, hai người bình thường nói cũng không ít vậy mà chẳng hiểu sao giờ lại trầm mặc.

“Này.” Không khí thật sự rất quái lạ, Bao Duyên nhịn không được kêu một tiếng.

“Ân?” Bàng Dục nghiêng mặt nhìn hắn, “Làm sao vậy?”

Bao Duyên bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Vừa nãy, cảm ơn ngươi.”

“Ngươi mới nói gì?” Bàng Dục cười, khóe miệng hơi nhếch lên, “Không nghe rõ, nói lớn thêm chút đi.”

“Vừa nãy, cảm ơn ngươi.”

Bao Duyên nhẫn nại nói lại một lần.

“Vẫn không nghe rõ.” Bàng Dục nhìn cậu, vẻ mặt vô tội.

Bao Duyên nổi giận, hai gò má trắng nõn có phần đỏ lên, rống to với tên kia: “Ta nói, vừa nãy ngươi giúp đỡ ta nên ta mới không bị ngã cho nên cám ơn ngươi! Nghe rõ rồi chứ!?”

“Ân…” Bàng Dục còn thật sự gật đầu, “Nghe rõ rồi.”

Bao Duyên thở ra một hơi, cảm thấy được có điểm không thích hợp, vừa đưa mắt nhìn lên mới ý thức được chính mình còn đang ở trên đường cái, mà mọi người hai bên đường cũng cũng không hẹn mà cùng trợn mắt há mồm nhìn mình =口=

Cậu hít sâu một hơi, lại thấy Bàng Dục nghẹn cười đến mức mặt đều đỏ lên. Bao Duyên cảm thấy mí mắt giật tới sắp rớt, nghiến rang nghiến lợi rít ra hai tiếng: “Bàng —— Dục ——”

“Tiểu Màn Thầu, ” Kẻ khởi xướng biết tình huống không ổn, cắt ngang lời Bao Duyên, cúi xuống tiến đến bên tai cậu, “Không cần cảm tạ, nếu không phải do ta thì ngươi cũng sẽ không vấp phải hòn đá kia, ta phụ trách là phải đạo thôi.” Nói xong liền chạy nhanh về phía trước.

Gương mặt Bao Duyên vốn đã đỏ, bị một lời nói mờ ám này làm cho càng đỏ hơn, bên tai vẫn còn quanh quẩn cảm giác nong nóng. Cậu vừa tức vừa giận, lúc lấy lại tinh thần mới phát hiện ra Bàng Dục đã sớm chạy xa, vì thế nhấc chân đuổi theo.

“Họ Bàng kia, ngươi đứng lại đó cho ta ————”

Mọi người xung quanh đối tình cảnh như vậy cũng đã nhìn quen, đều cười lắc đầu —— Bao công tử lại bị tiểu Hầu gia đùa giỡn rồi.

***

【 Bốn 】

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu lưu lại Khai Phong mấy ngày liền chuẩn bị quay về Hãm Không đảo .

“Miêu Nhi, như vậy liền chuẩn bị đi rồi?”

Bạch Ngọc Đường nhìn thấy Triển Chiêu đóng gói các loại đồ ăn vặt của Khai Phong phủ vào hành trang.

“Ân.” Triển Chiêu gật gật đầu, “Không phải ngươi nói rồi sao, người bên ngoài cũng không giúp được, gấp cái gì?”

“Ngươi không tiếp tục theo dõi sao?”

Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu, tâm nói, con mèo này luôn thích xem náo nhiệt, tại sao lần này mới xem được một nửa đã bỏ rồi.

“Hắc hắc.” Triển Chiêu cười đến mặt mày loan loan, “Ta đêm nằm mơ, nhìn thấy trên Tiêu Dao đảo càng có nhiều chuyện thú vị. Chờ chúng ta về nhà nghỉ ngơi mấy ngày, sau đó đi Tiêu Dao đảo thăm bọn Tiểu Tứ Tử đi.”

“Lại mơ?” Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, “Miêu Nhi, ngươi mà cứ thế thì đi làm thầy bói được rồi.”

“Ân, nói không chừng có thể kiếm được nhiều tiền a.”

Triển Chiêu vẻ mặt nghiêm túc, còn thật sự gật gật đầu.

. . . . . . . . . . . .

Tiễn Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đi xong, Bàng Dục cùng Bao Duyên trở về; chưa đi được bao lâu liền thấy phía trước có người vội vã chạy tới, đến khi người nọ chạy tới gần mới thấy rõ hóa ra là Bao Phúc.

“Thiếu… Thiếu gia… Tiểu Hầu… Hầu gia.”

Bao Phúc thở hồng hộc, nói chuyện cũng hàm hàm hồ hồ.

“Oa, Bao Phúc, ngươi làm gì vội vàng như chạy đi đầu thai vậy?” Bàng Dục thấy bộ dáng hắn thở hồng hộc, mặt đỏ lên, nhịn không được trêu chọc.

“Bao Phúc, ngươi đừng vội, có chuyện gì thì chậm rãi nói.” Bao Duyên đá Bàng Dục một cước, thân thủ vỗ vỗ lưng Bao Phúc, “Cha cho ngươi tới tìm chúng ta sao?”

Bao Phúc thật vất vả mới lấy lại hơi, vuốt vuốt ngực, nói: “Hoàng Thượng vừa mới phái người đến, nói là muốn tiểu Hầu gia tiến cung một chuyến, lão gia sợ Hoàng Thượng chờ lâu, bảo ta đi ra tìm các ngươi.”

“A?” Bàng Dục sửng sốt, “Hoàng Thượng tìm ta?”

Bao Phúc gật gật đầu.

Bàng Dục vẫn như cũ sững sờ ở tại chỗ, một hồi vẫn không phản ứng lại; tâm nói, Triệu Trinh tìm hắn, nhất định không phải hảo sự.

Bao Duyên đẩy hắn, thúc giục nói: “Ai nha, ngươi còn ngây người ở đây làm gì, còn không mau đi?”

“Nga…” Bàng Dục bị đẩy mới lấy lại tinh thần, bước đi vài bước, sau đó lại ngừng lại, quay đầu lại nhìn Bao Duyên, “Vậy ngươi…”

“Ta về nhà chờ ngươi.”

Bàng Dục nghe xong lời này cảm thấy vô cùng hưởng thụ, cười hắc hắc bước nhanh về hướng hoàng cung.

Bao Duyên cau mày dùng mũi chân di di hòn đá nhỏ trên mặt đất —— Lời vừa nãy của mình… tự nhiên sao lại giống lời thê tử nói với trượng phu vậy trời ==

Chết rồi, nghĩ bậy cái gì a!?

Bao Duyên dậm chân một cái, lại duỗi tay vỗ vỗ mặt mình, vội vàng vội vội đi về phía.

“Ai —— thiếu gia —— ngươi từ từ chờ ta với ————”

Bao Phúc thật vất vả mới lấy lại hơi chỉ có thể nhận mệnh, lại chạy một đường trở về theo thiếu gia nhà hắn.

. . . . . . . . . . . .

Bàng Dục vào hoàng cung, cùng nhóm công công tiến vào ngự thư phòng, chợt phát hiện phụ thân nhà mình cùng một vị lão nhân bộ dáng phú quý đã ở bên trong, châu đầu thì thầm gì đó, ngay cả chính mình bước vào cũng không nhận ra.

“Hoàng Thượng.” Bàng Dục khom người thi lễ với Triệu Trinh đang ngồi sau bàn.

Triệu Trinh khoát tay ý bảo hắn đứng dậy, lại chỉ chỉ hai vị lão nhân đang tán gẫu bên cạnh.

“Cha.” Bàng Dục có chút bất đắc dĩ, đi qua gọi  một tiếng.

“Dục Nhi, ngươi đã tới rồi, mau mau mau, mau tới chào hỏi Tống bá bá.” Bàng thái sư tâm tình rất sung sướng, ưỡn  bụng cười tủm tỉm.

“Vãn bối kiến quá Tống bá bá.” Bàng Dục ngoan ngoãn hành lễ vấn an với lão nhân kia.

“Ân, ân.” Lão nhân cẩn thận đánh giá Bàng Dục một lượt, mặt mày hồng hào vô cùng vui vẻ, “Quả thật là phong thần tuấn lãng.”

Bàng Dục có chút thắc mắc, thoáng nghi hoặc nhìn sang Triệu Trinh.

“Khụ…” Triệu Trinh hắng giọng, “An Lạc Hầu gần đây thế nào?”

“Nhờ phúc của Hoàng Thượng, vi thần rất mạnh khỏe.”

“Ân.” Triệu Trinh gật gật đầu, ” An Lạc Hầu cũng đến tuổi thành thân rồi nhỉ? ”

“A?” Bàng Dục ngẩn người, bỗng nhiên lại nghĩ tới câu nói về nhà chờ hắn kia của Bao Duyên, không khỏi ngốc nghếch cười cười, “Ha ha, đúng vậy, vi thần cũng nên thành thân…”

“Rất tốt.” Triệu Trinh bưng chén trà trên bàn uống một ngụm, “Tống đại nhân có một chất nữ, cũng tới tuổi lấy chồng, nàng bảo đã có lòng thầm thương trộm nhớ An Lạc Hầu; vì thế Tống đại nhân hôm nay liền mời Bàng thái sư tìm đến trẫm, hy vọng trẫm có thể chỉ hôn cho hai ngươi. Ngươi vừa rồi cũng thấy được, hai vị đại nhân đối với việc hôn nhân này đều thập phần vừa lòng, không biết ý của An Lạc Hầu như thế nào?”

Bàng Dục còn đang đắm chìm trong suy tưởng, nghe thế liền hoàn toàn choáng váng.

Chỉ hôn… Chỉ hôn…

Thành thân… Thành thân…

“Dục Nhi, còn không mau đáp ứng. Cha ngươi sớm đã mong được ôm tôn tử đây.” Bàng thái sư hớn hở, “Khuê nữ kia ta đã thấy rồi, vô cùng xinh đẹp a.”

Bàng Dục trầm mặc, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh của Bao Duyên. Tuy rằng chính mình đã sớm dự đoán sẽ có ngày này, nhưng không ngờ lại tới nhanh như vậy.

“Ta…”

Bàng Dục do dự, thủy chung vẫn không nói gì.

“An Lạc Hầu không cần vội trả lời, dù sao cũng là chung thân đại sự, đợi suy nghĩ kỹ rồi lại đến nói cho trẫm cũng không muộn.”

Dù sao cũng là vua của một nước, Triệu Trinh liếc mắt một cái liền nhìn ra tia không muốn và bất an trong mắt Bàng Dục.

“Đa tạ Hoàng Thượng,” Bàng Dục nghiêm mặt, “Vi thần xin cáo lui.”

“Đi đi.” Triệu Trinh lời còn chưa dứt hẳn, Bàng Dục đã vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.

Bàng thái sư choáng váng, tâm nói, Dục Nhi nhà mình làm sao vậy? Lại nhìn nhìn Tống đại nhân bên cạnh, không khỏi có chút xấu hổ.

Triệu Trinh một tay nâng má, một tay gõ mặt bàn, bộ dáng có chút đăm chiêu.

————————— To be continued ————————–

Bonus vid không liên quan:

Đùa thôi ~ Giờ PR đây ~ Liệu bạn Trinh Tiểu Long sẽ có chủ kiến gì trước gian tình của Cua Nhỏ và Màn Thầu? Phản ứng của phụ huynh hai bên sẽ như thế nào? Cua Nhỏ sẽ tỏ tình với Màn Thầu ra sao? — Muốn biết kết quả, xin mời mọi người đón xem phần kế của truyện 2 ký sự DLQH ~~~

9 comments on “Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần 2)

  1. skyofwinter nói:

    hik, tội nghiệp cua nhỏ quá đi a~~
    hai ng` mak ko thành đôi là em…em…vik fic cho con lư hay lý nguyên hạo đè Long Long cho coi, hừ! cái tật cứ thích cầm gậy đánh uyên ương là sao???
    ——-
    oimeoi, appa~~umma nha~~
    lâu rồi ms thấy vic về hai vị +_+

    • beedance07 nói:

      Không được, Long Long tuyệt đối là phúc hắc công =))))))))) với tại ta chấm bạn Nam Cung rồi, bọn dã lư không có cửa trèo lên đâu =))))

      • skyofwinter nói:

        thì em nói là nếu mà =]] hai bạn “bánh bao gạch cua” mà ko thành đôi thì em cho từ công thành thụ lun =]] hay để Nam Cung đè cũng thú vị phết nhẩy *gãi cằm* =]]

  2. “Ta về nhà chờ ngươi” nga ~ tui phỡn nhất câu này nha ~~~~~
    hẳn là Long Long sẽ xử lí được thôi, mà Cua nhỏ trong này có vẻ thành thục lạ :))
    bản thân ta prefer kiểu nhí nhố của hai bạn bên bản chính hơn, có cảm giác rất fresh ~
    à mà Cua nhỏ dám khi dễ Màn thầu ta sẽ chưng hắn cho coi, Màn thầu trắng trắng mềm mềm cụa ta :((
    p/s: ta nghĩ Nam cung sẽ là công nha, Long Long là nữ vương thụ… cơ mà đổi lại Long làm phúc hắc công, Nam Cung làm trung khuyển thụ cũng rất không tồi *sờ cằm*

    • beedance07 nói:

      Người ta cũng lớn rồi, lúc này đã xong Quỷ Hành, phải cho người ta trưởng thành để còn làm chuyện “người nhớn” chứ =)))))))
      P/s: Không, Trinh của tui phải là công ~~~~

      • thì ta có không cho nhớn đâu, còn mong mau mau á chứ :)))))))
        p/s: thì congggggg ~~~~~

      • weeds nói:

        Thực ra ta thấy Trinh có tướng thụ hơn công á, chẳng qua ở Cổ đại thì sánh đôi với Bàng phi – nữ nhi, còn ở Hiện đại thì có Trì Trì – tuy là nam nhưng vì Trì Trì chỉ có thể là thụ nên Trinh mới là công…

        Ở cổ đại thì hint Nam cung x Trinh, còn hiện đại thì cũng bao nhiu anh giai thích Trinh còn gì, nếu ko có Trì Trì thì Trinh là thụ là cái chắc. => theo ý kiến cá nhân thì ta thấy Trinh là thụ sẽ thú vị hơn là công…

      • beedance07 nói:

        =)))) Không, Trinh của tui rõ ràng ra dáng phúc hắc công a =))) Dù có ghép Trinh với Xanh Xanh thì tui vẫn muốn Trinh là công =))))) Xanh Xanh mà xuống làm thụ là sẽ thú hết xảy =)))))))))))))

  3. Pé Sữa nói:

    Híc híc! Cok sóng gió rồi hu hu~~~
    Tội tóa tội tóa!!! Trinh ơi đừng chia rẽ uyên ương mà~~~
    Duyên Duyên là hảo thê nga~ ở nhà chờ phu~~~

    Klq nhưng “Nụ cười tất sát” của Mêu Nhi… *quằng quại vì trúng sát* Nụ cười tỏa sáng như Mêu Nhi~~~

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s