Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần 3)

Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành~

***

Truyện 2. Ký sự của Màn Thầu và Cua Nhỏ (phần 3)

Tác giả: Trẫm Nãi Miêu Thần Tổng Công

Edit: Bee

***

        【 Năm 】

        Bàng Dục ngơ ngẩn rời khỏi hoàng cung, cũng không vội quay về Khai Phong phủ, một mình lang thang trên đường phố. Ngờ đâu càng bước đi càng phiền muộn, hắn quẹo vào một tửu lâu, gọi mấy bình rượu rồi rầu rĩ uống không ngừng.

Sắc trời tối dần, gió thu lành lạnh trở nên se sắt. Bao Duyên khoác áo choàng đi tới đi lui trong sân, tâm nói: Đã trễ thế này mà Bàng Dục vẫn chưa trở về, không phải đã xảy ra chuyện rồi chứ? Nghĩ ngợi rồi lại lo lắng, cân nhắc một hồi rồi quyết định ra ngoài tìm hắn.

Bao Duyên vừa chạy ra cửa không bao lâu thì đã va vào một thân hình cao lớn.

“Ai nha?” Bị đụng tới lảo đảo, Bao Duyên xoa xoa trán, tức giận ngẩng đầu, nhưng vừa nhìn thấy bóng lưng người kia thì lộ ra một tia kinh ngạc, “Bàng Dục?”

Người nọ không nói gì, Bao Duyên lại ghé sát vào, xác định đúng là Bàng Dục, tảng đá trong lòng cũng được nhấc lên.

“Ngươi đi uống rượu?” Mùi rượu nồng đậm bị gió thổi tán, Bao Duyên nhíu mày, “Khó ngửi muốn chết. Nhanh lên theo ta trở về.”

“Tiểu… Tiểu Màn Thầu?”

Bàng Dục nhìn chăm chăm vào đôi mắt sáng như sao trước mặt mình.

Bao Duyên kéo tay áo hắn lôi về phủ Khai Phong, tâm nói: Bàng Dục chết tiệt! Đi uống rượu cũng không nói một tiếng, hại người ta lo lắng, chờ ngươi tỉnh phải xử mới được.

“Tiểu Màn Thầu… Ngươi sao lại ra đây…”

Bàng Dục có chút say, đi đường hơi xiêu xiêu vẹo vẹo.

“Ngươi còn nói?” Bao Duyên cố sức vắt một cánh tay của hắn qua cổ mình, “Còn không phải bởi vì ngươi?”

“Ngươi… lo lắng… cho ta nha?”

Hai người vốn đã cách nhau rất gần, Bàng Dục đột nhiên lại nghiêng mặt sang, đôi môi liền tựa như vô tình phớt lên má của Bao Duyên.

“Ngươi… Ngươi đừng lộn xộn…”

Cảm xúm mềm mại lành lạnh lướt qua, gương mặt Bao Duyên từng chút nóng lên, muốn đẩy đầu hắn ra một chút nhưng lại kẹt cánh tay đang khoác qua cổ mình quá chặt.

Hai người cù cưa suốt một đường, thật vất vả mới lết tới cửa nhà. Cả tay lẫn cổ của Bao Duyên đều mỏi nhừ, cắn răng đưa Bàng Dục vào phòng lên giường, bản thân cũng mệt mỏi ngã xuống bên cạnh hắn mà thở.

“Đồ…. họ Bàng… chết tiệt… Chờ ngươi tỉnh lại… xem ta… thu thập ngươi…”

Bàng Dục nằm ở trên giường, mắt đã nhắm lại, miệng không biết lẩm bẩm gì đó.

Bao Duyên hơi nhíu mày, đứng lên khỏi giường, bước ra cửa phòng phân phó Bao Phúc đi chuẩn bị một thau nước ấm. Sau đó, cậu trở lại bên giường cởi giầy cho hắn, rồi lại thoát áo ngoài của hắn, thế nhưng Bàng Dục vẫn lộn xộn không yên, như thế nào cũng thoát không xong. Bao Duyên nổi khùng, dứt khoát leo lên giường, trực tiếp ngồi lên lưng Bàng Dục, đè hắn xuống rồi lột lớp áo ngoài bốc mùi rượu ra.

(*Bee: Mai mốt thằng chồng nó còn phải thường đi uống rượu ngoại giao, cảnh này còn kéo dài dài =))))))))*)

Lúc Bao Phúc bưng thau nước ấm đi vào trong phòng liền thấy thiếu gia nhà mình đang khóa ngồi trên tấm lưng trần trụi của tiểu hầu gia, trên trán và tóc mai còn lộ ra vài giọt mồ hôi trong suốt  =口=

“Thiếu… Thiếu gia…”

“Ừm.” Bao Duyên dùng tay áo lau lau mồ hôi, nhìn Bao Phúc một cái, “Đặt thau nước lên bàn, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

“Ách..” Bao Phúc xem xét bộ dáng khờ dại-tinh khiết-tốt bụng của thiếu gia nhà mình, nghĩ nghĩ rồi hỏi, “Không cần ta hỗ trợ sao?”

“Không cần.” Bao Duyên chớp chớp đôi mắt to sáng ngời về phía Bao Phúc, “Ngươi đi nghỉ ngơi đi, mình ta làm được rồi.”

Bao Phúc gật gật đầu, lại len lén nhìn tư thế trên giường thập phần quái dị của hai người, cuối cùng yên lặng đi ra ngoài, thuận tiện đứng canh cửa phòng.

“Bộ trên mặt ta dính cái gì sao?” Bao Duyên vuốt cằm lẩm bẩm, nghĩ tớ sắc mặt quái dị lúc nãy Bao Phúc nhìn mình, cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Hay là trên mặt Bàng Dục dính cái gì?” Bao Duyên tiếp tục lẩm bẩm, cúi đầu, đập vào mắt là một vùng ngực rắn rỏi cùng thắt lưng săn gọn.

Bao Duyên hơi đỏ mặt, lại nhướn mi —— Chậc, dáng người đẹp vậy cho ai xem chứ?

Bao Phúc lúc nãy là nhìn thấy cái gì… Cục cưng Bao Duyên tò mò cúi đầu nhìn một lúc lâu, tầm mắt chậm rãi dừng lại khi nhận ra tư thế của mình đang ngồi trên… Rốt cục ý thức được, tư thế của hai người thật sự là, phi thường, phi thường, phi thường ……..

Gương mặt trở nên đỏ hơn cả cà chua, Bao Duyên vội vã leo xuống khỏi giường. Yên lặng lau mặt cho Bàng Dục, yên lặng chà chà thân người hắn, yên lặng tự mắng chính mình một trăm lần, lại yên lặng giết Bàng Dục trong tư tưởng một trăm lần.

Sau khi thu thập xong mọi thứ, Bao Duyên đã mệt muốn chết. Cậu ngồi ở bên giường, vươn tay chọt chọt mặt Bàng Dục —— Ân, cũng mềm lắm… Lại duỗi tay chọt chọt cơ bụng Bàng Dục —— Nha, cứng!  Bao Duyên bĩu môi, nhéo nhéo cái bụng mềm mềm của mình, rất là không cam lòng.

Xem ra về sau phải rèn luyện nhiều hơn.

Sau khi người nào đó ra quyết tâm phải rèn luyện thêm, rốt cục nhịn không được nữa mà gục lầu lên giường.

Một đêm ngủ ngon.

. . . . . . . . . . . .

Bàng Dục xoa đầu mình, mơ mơ màng màng mở mắt, chợt nhìn thấy Bao Duyên đang dựa vào ngực mình mà ngủ say. Tóc hơi rối, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, đôi môi màu hồng nhạt khẽ hé mở.

Hắn thoáng cau mày, cẩn thận nhớ lại  chuyện đã xảy ra hôm qua.

Bản thân dường như đã đi uống rượu, sau đó trên đường trở về đụng phải Tiểu Màn Thầu… Bàng Dục trong lòng chợt lạnh, tâm nói chính mình sẽ không say rượu loạn tính đem Tiểu Màn Thầu làm cái gì chứ?

Vội vã đưa mắt nhìn Bao Duyên đang an ổn ngủ bên cạnh mình, quần áo trừ bỏ bị cọ loạn bên ngoài thì vẫn còn đầy đủ trên người. Bàng Dục thở phào một cái, cảm thấy vừa may mắn vừa tiếc nuối.

Hắn thật cẩn thận đứng dậy, giúp Bao Duyên đắp lại chăn, nhìn cái khăn mặt trong tay cậu, lại nhìn đến thau nước trên bàn, lộ vẻ cảm động.

Bỗng nhiên ký ức về quãng thời gian qua của hai người, đủ loại qua lại, đã không còn nhớ rõ từ khi nào thì bắt đầu để ý, cũng không nhớ rõ từ khi nào thì bắt đầu yêu thích, chỉ biết rằng, có người nọ bên cạnh thì rất thỏa mãn.

Đoạn tử tuyệt tôn thì đã sao?

Bàng Dục cảm thấy chính mình còn nhịn nữa sẽ không là nam nhân. Hắn siết chặt tay, bước đến bên giường, cúi xuống hôn say đắm lên đôi môi của người còn đang ngủ mê, linh hoạt đẩy lưỡi tiến quân thần tốc, tận tình đảo quanh khoang miệng ấm nóng.

Bao Duyên cảm thấy có chút thở không nổi, mông lung mở mắt ra, liền bị nụ hôn này dọa đến giật mình, người cũng hoàn toàn thanh tỉnh, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Bàng Dục.

Bàng Dục thấy hắn tỉnh cũng bất vi sở động, lại xoay người đặt cậu dưới thân, khiến cho thân hình của hai người dính sát vào nhau.

“…Ân… Ngô…”

Bao Duyên đưa tay đẩy hắn ra, nhưng có đẩy thế nào cũng không được.

Thật lâu sau, Bàng Dục rốt cục dời môi, hai tay đặt lên hai bên gương mặt người nằm dưới thân mình, buộc cậu phải nhìn vào hắn.

Bao Duyên há miệng thở dốc, sắc mặt đỏ ửng, bờ ngực kịch liệt phập phồng, đôi môi sưng đỏ, tựa hồ còn chưa phản ứng lại được.

Hai người cứ như vậy đối diện nhau.

“…Ngươi… Ngươi… Ngươi…”

Bao Duyên bị ánh mắt vừa thâm thúy vừa nóng bỏng của Bàng Dục làm ngây người, đôi môi run rẩy như muốn nói gì.

“Tiểu Màn Thầu, ta thích ngươi.” Bàng Dục nhếch khóe môi, một tay chống đỡ  thân thể, tay kia thì nhẹ nhàng vuốt ve lên má Bao Duyên, “Giống như Vương gia thích Công Tôn tiên sinh, Bạch đại hiệp thích Triển đại hiệp vậy. Ta nói như vậy, ngươi có hiểu không?”

Bao Duyên nhìn Bàng Dục, nhất thời lại cảm thấy có chút xa lạ. Trong ấn tượng của mình, cho dù ở bên bờ sống chết, người này vẫn luôn giữ một bộ dạng không đứng đắn, cho tới bây giờ, chưa từng gặp qua vẻ mặt nghiêm túc đến như vậy của hắn. Cậu dời mắt đến bàn tay Bàng Dục đang dừng ở bên tóc mình, gật gật đầu.

“Vậy ngươi…” Bàng Dục hơi cau mày, hồi lâu cũng không nghĩ ra một câu thích hợp, “Vậy ngươi… có nguyện ý cùng ta đoạn tử tuyệt tôn hay không?”

=口=

Bao Duyên trừng mắt nhìn, tâm nói lời này nghe sao lại quái dị quá mức… Bất quá, chính mình quả thật cũng đã thích hắn, nếu hắn đã ngỏ lời trước, vậy bản thân cũng không có gì phải sợ nữa. Vì thế… ngơ ngác gật đầu.

Bàng Dục thấy cậu gật đầu, lo lắng trong lòng bấy lâu lập tức tan thành mây khói. Hắn ôm mặt Bao Duyên, lại hung hăng hôn một chặp.

“Tiểu Màn Thầu, vậy chúng ta cùng nhau đoạn tử tuyệt tôn đi.”

Tiểu Hầu Gia cười tủm tỉm, Tiểu Màn Thầu mặt đỏ hồng.

—————— To be continued ———————-

Bee: Cậu Cua, cậu tỏ tình sốc hàng quá =)))))))))

Đợt sau sẽ là quá trình tiến tới hôn nhân của hai cậu =)) nếu tui có hứng sẽ tung luôn cảnh H vào đợt sau :”>

21 comments on “Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần 3)

  1. Lam nói:

    Thượng bất chính, hạ tắc loạn (´ ω `)

  2. むらさき ちざくら nói:

    Đoạn tử tuyệt tôn =)))))
    Lời tỏ tình của Cua nhỏ thật độc đáo =)))))

  3. Tâm Khiết nói:

    Câu tỏ tình sốc nhất mọi thời đại “chúng ta cùng nhau đoạn tử tuyệt tôn đi”. Hahahahahahahahahahahahahahahaha.
    =)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))
    Ta lại lên cơn rồi. Thank nàng. Hắc

  4. Zổ nói:

    cô có thể đừng chơi hàng nhỏ giọt thế này ko? Tui đau tim quá. T.T

  5. ahhhh…hh…hh……anh Cua bá đạo nhất
    “vậy chúng ta cùng nhau đoạn tử tuyệt tôn đi” hahaha….lần đầu thấy kiểu tỏ tềnh như ảnh

  6. fuuko kiziwa nói:

    công nhận đau tim thiệt chị ạ ~(‾▿‾~) ít quá *thèm nhỏ dãi*
    mà lời tỏ tình shock thật lun đấy, em đang uống nước mà phải cố gắng để ko dính vào lap (≧∇≦)

  7. Snow Angel nói:

    “chúng mình cùng nhau đạon tử tuyệt tôn đi” ~~~
    câu tỏ tình hay nhất mà em từng biết =)))))))))))))))))))
    dừng thế này em cũng đau tim quá ss ơi ;____;

  8. tui lật bàn, tui chọt kiến, tui ..tui… tui bị ức chế a!
    vì cái gì lại ngắn dữ zậy chứ TT^TT
    mà công nhận là đang trong lúc hồi hộp lại bị câu nói của Cua nhỏ làm suýt tụt mood trết tươi =))))))
    lại nói, cứ tưởng tượng cái mặt trắng mềm của Màn Thầu mà ưng ửng đỏ…. *ụp mặt vô gối*

  9. hanydo nói:

    Câu trả lời làm ta cứ nhớ đến bộ Điểu ngữ chuyên gia …^^~

  10. Tịch Vu 寂芜 nói:

    “Tiểu Màn Thầu, vậy chúng ta cùng nhau đoạn tử tuyệt tôn đi.”

    Tiểu Hầu Gia cười tủm tỉm, Tiểu Màn Thầu mặt đỏ hồng.

    Mình vừa đọc lại Quỷ Hành xong mò sang đọc cái này nhà Bee thấy thật là quá dễ thương mà =))) <3

  11. Pé Sữa nói:

    Tỏ tình bá đạo thật Cua Nhỏ~
    Tiểu Màn Thầu đáng yêu quá! Manh quá~~~

    Mừng tỷ ra chương mới~

  12. dingxianghua nói:

    ngóng mỏ chờ chap H người ơi!!!!

  13. longhime nói:

    hức, coi truyện thấy hint của lão Bao với Cua già bắn tung tóe. liệu 1 ngày đẹp giời toẹt vời ông mặt trời, Cua già tỏ tình với hắc tử rằng : con đã có rồi, không cần lo đoạn tử. ta yêu ngươi, hắc tử !…
    ……
    …….
    ……..
    ……….
    …………
    …………..
    ọc ọc ọc ** xay xẩm mặt mày** – trình YY của chúng hủ ngày càng bay cao, bay xa mãi.

  14. trời ơi , hồi hộp chết ta rồi * đập đầu vào tường *

  15. dingxianghua nói:

    nàng ơi!!!! :(( nhớ còn phần 4 nha :((

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s