Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần 4)

Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành~

***

Truyện 2. Ký sự của Màn Thầu và Cua Nhỏ (phần 4)

Tác giả: Trẫm Nãi Miêu Thần Tổng Công

Edit: Bee

***

【 Sáu 】

 

Sáng sớm, Bàng thái sư ngồi xe ngựa vội vàng chạy tới Khai Phong phủ, thấy Bàng Dục hôm qua biểu hiện như thế thật sự làm cho lão có hơi lo lắng. Tuy nói Bàng thái sư quả thật có điểm vô tâm vô phế, nhưng mà đối với đứa con bảo bối nhà mình, lão vẫn cực kỳ để bụng.

Xuống xe ngựa, Bàng thái sư ưỡn bụng bước vào trong viện, đi chưa được mấy bước liền bị cảnh trước mắt làm chấn động.

Trên chiếc bàn đá trong viện có mấy đĩa bánh bao và sủi cảo, Bao Duyên và Bàng Dục đang ngồi sát bên nhau, gương mặt cả hai đều mang nét cười, lại còn“ngươi đút cho ta một miếng bánh bao, ta đút cho ngươi một miếng sủi cảo”. Bàng Dụcthỉnh thoảng còn đưa tay lau đi chút vụn bánh bên khóe miệng Bao Duyên, nùng tình mật ý tràn ngập không gian.

Bàng thái sư hóa đá tại chỗ  —— Cái màn này ở đâu ra a?

 

Lão lấy lại bình tĩnh, nhìn qua thì thấy Bao Chửng vừa bước ra khỏi phòng cũng đang sững sờ đứng đó, liền bắn qua cho ông một cái liếc mắt ——— Bao Hắc Tử, tình huống này là sao?

Bao Chửng thấy một màn như vậy cũng cả kinh sửng sốt, nhưng rất nhanh đã hiểu được, đang chuẩn bị đi qua, giương mắt liền nhìn thấy Bàng thái sư đứng ở sân cửa liên tiếp nháy mắt với mình, ông liền ném lại một tia ——— Chính là cái tình huống ngươi đang nhìn thấy.

Bàng thái sư có điểm không thể tin được ——— Dục Nhi nhà cùng với Tiểu Màn Thầu nhà ngươi?

Bao Chửng sờ sờ râu ——— Phỏng chừng không sai.

Bàng thái sư phồng má ——— Ta đã bảo tiểu tử này tự dưng sao lại sống chết ăn bám ở nhà của ngươi, hóa ra là coi trọng Tiểu Màn Thầu của nhà ngươi.

Bao Chửng tự hào ——— Duyên Nhi nhà chúng ta mị lực lớn mà lại.

Bàng thái sư nhướn mi ——— Còn không phải bị Dục Nhi nhà chúng ta thu phục?

Bao Chửng nhíu mày ——— Rõ ràng là Duyên Nhi nhà ta ăn Tiểu Hầu Gia nhà ngươi.

 

Bàng thái sư bĩu môi ——— Hứ, Bao Hắc Tử, hai ta đấu nhau hơn nửa đời, không thể ngờ là còn có thể thành thân gia, còn phải cùng nhau đoạn tử tuyệt tôn.

Bao Chửng khinh thường, quay đầu đi vào phòng.

Bàng thái sư cũng không thiết, quay đầu rời Khai Phong phủ.

. . . . . .

Bàng Dục và Bao Duyên đang ngọt ngào hoàn toàn không ý thức được hết thảy những gì vừa phát sinh =口=

“Đúng rồi, Hoàng Thượng hôm qua tìm ngươi để làm gì vậy?”

Bao Duyên cắn một miếng bánh bao Bàng Dục đưa qua, hàm nhai nhai.

“Nói là có một cô nương muốn gả cho ta, hỏi ta có nguyện ý lấy nàng hay không.” Bàng Dục nhìn chằm chằm Bao Duyên, càng ngắm càng thư thái, “Cha ta dường như rất vui.”

“Vậy ngươi đáp ứng rồi?” Bao Duyên hí mắt.

“Sao vậy được.”Bàng Dục vỗ vỗ đầu cậu, “Hoàng Thượng bảo cho ta thời gian để suy nghĩ cẩn thận, ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn là không nỡ từ bỏ ngươi.”

Bao Duyên đang cau có nghe được lời này cảm thấy rất hưởng thụ, mặt đỏ hồng, trong lòng cũng thật cao hứng. Cậu trừng mắt nhìn, hỏi: “Vậy Bàng thái sư có thể nào sẽ…”

“Ta lúc trước cũng băn khoăn chuyện này nên mới không dám nói với ngươi.” Bàng Dục giữ chặt tay cậu, mười ngón tay đan vào nhau, “Nhưng mà hiện tại, ta sẽ không vì bất cứ điều gì mà rời bỏ ngươi. Chúng ta cứ trực tiếp tìm Hoàng Thượng, xin ngài cho hai ta được tứ hôn, đến lúc đó cho dù cha ta và cha ngươi có không vui thì cũng không có cách .”

“Vậy bọn họ có khi nào sẽ…”

“Sẽ không đâu.” Không chờ Bao Duyên nói xong, Bàng Dục liền mở miệng cắt ngang, dịu dàng trấn an, “Cha ta cũng không phải người không biết lí lẽ, càng đừng nói đến Bao đại nhân. Hơn nữa, chúng ta lưỡng tình tương duyệt, có cái gì sai chứ?”

Bao Duyên cảm thấy hắn nói có lý, liền gật gật đầu.

“Tiểu Màn Thầu, ngươi đáp ứng cùng ta thành thân nha.” Bàng Dục cười tươi như hoa.

“Ai muốn cùng ngươi thành thân?” Bao Duyên bĩu môi.

“Ngươi a.” Bàng Dục tiếp tục chai mặt, cười càng tươi rói.

Bao Duyên không để ý tới hắn, bưng ly sữa đậu nành uống một hơi, thừa dịp tên nào đó không chú ý lặng lẽ vỗ vỗ ngực —— Chết rồi, sao lại đập nhanh như vậy…

. . . . . . . . . . . .

Ngày hôm đó, Bàng Dục tính toán mang theo Bao Duyên tiến cung. Dọc theo đường đi, hai người đã mường tượng đủ loại khả năng, thậm chí ngay cả lộ trình dắt tay nhau bỏ trốn cũng đã lên kế hoạch xong xuôi =口= Nào ngờ ———

“An Lạc hầu, Trạng Nguyên gia, hai ngươi tới vừa lúc, Trẫm vừa định phái người đi tìm các ngươi đây.” Triệu Trinh thấy hai người, lại chỉ chỉ Bàng thái sư cùng Bao Chửng đang đứng bên cạnh, “Thái sư cùng Bao khanh đã đến để thương nghị với Trẫm về hôn sự của hai ngươi.”

Hôn sự của hai ngươi. . . . . .

Hôn sự của. . . . . .

Hôn sự. . . . . .

Bàng Dục và Bao Duyên choáng váng, đều há to miệng nói không nên lời =0=

“Như thế nào?” Triệu Trinh nhướn mi, “Chẳng lẽ hai vị ái khanh không muốn sao?”

“Không, không phải, đương nhiên là nguyện ý ạ.” Bàng Dục phản ứng nhanh, vội vàng lôi kéo Bao Duyên còn đang ngây người cúi mình hành lễ, “Tạ ơn Hoàng Thượng.”

“Ân, rất tốt.”Triệu Trinh cười cười, “Vậy Trẫm lập tức tứ hôn cho hai ngươi, giờ cũng là thời điểm nên làm việc vui .”

. . . . . .

“Xú tiểu tử,” Vừa ra khỏi hoàng cung, Bàng thái sư liền bắt đầu quở trách thằng con mình, “Ngươi xem cha ngươi già cả lú lẫn cái gì cũng nhìn không ra hay sao?”

“Vậy sao lúc trước cha còn muốn con lấy cháu gái của Tống đại nhân gì nọ chứ?” Bàng Dục bất mãn, tâm nói cha khi nào thì đã nhìn ra.

“Còn dám cãi?” Bàng thái sư nói xong liền muốn chụp đầu của hắn, lại bị Bao Chửng cản lại.

“Lão Bàng, ngươi cũng không thể đánh ta thằng con tương lai của ta.”

“Nó là thân nhi tử của ta.”

“Sắp tới cũng thân nhi tử của ta.”

“Nhưng mà nó thân với ta hơn.”

“Cái đó chưa chắc.”

“. . . . . . . . . . . .”

Bàng Dục cùng Bao Duyên đứng ở một bên, bất đắc dĩ can ngăn và an ủi hai lão nhân gia.

. . . . . . . . . . . .

Trên Hãm Không đảo, Triển Chiêu tựa vào Bạch Ngọc Đường nhìn đi nhìn lại tấm thiếp cưới trên tay.

“Ngọc đường, quả nhiên vẫn là Khai Phong náo nhiệt nha.”

“Miêu Nhi, ngươi không phải lại nằm mộng thấy gì đó chứ?”

“Sao ngươi biết?” Triển Chiêu vẻ mặt bất khả tư nghị nhìn hắn.

“Bởi vì hôm qua ngươi mới nói Tiêu Dao đảo so với Khai Phong náo nhiệt.”

“o(╯□╰)o. . . . . .”

**************

【Bảy】

 

(Mượn đỡ hình KTNT để minh họa đám cưới ~~~)

Mấy ngày gần đây Khai Phong náo nhiệt hơn rất nhiều, đề tài khắp đầu đường cuối ngõ chỉ có một ——— Hôn sự của Tiểu Hầu gia Bàng Dục cùng Trạng Nguyên gia Bao Duyên.

“Ta đã nói tiểu Hầu gia cùng Trạng Nguyên gia là một đôi lâu rồi mà, bằng không làm sao mà mọi lúc mọi nơi đều dính với nhau như sam vậy chứ.”

“Xì, cái đó cũng chưa chắc, ngươi xem lúc trước tiểu Hầu gia còn không phải hay khi dễ Trạng Nguyên gia sao?”

“Ngươi thì biết cái gì, cái đó người ta gọi là tình thú.”

“Tiểu Hầu gia tuấn lãng, Trạng Nguyên gia ôn nhuận, thật đúng là trời sinh một cặp mà.”

“Ân, nói chính xác.”

“Các ngươi đoán xem, hai người bọn họ ai thượng ai hạ?”

“Hẳn là tiểu Hầu gia thượng đi… Dù sao Trạng Nguyên gia cũng là một văn nhược thư sinh mảnh mai.”

“Vớ vẩn, Bao đại nhân uy vũ như vậy, Trạng Nguyên gia khẳng định cũng sẽ không kém đâu.”

“Có đạo lý…”

“. . . . . . . . . . . .”

Mọi người trong Khai Phong phủ và Thái Sư phủ cũng vội vàng náo nhiệt, nào là bố trí lễ đường, phân phát thiệp cưới, nào là chuẩn bị thức ăn, rồi còn may hỉ phục… Tóm lại, mỗi người đều có công việc để làm, chỉ có Bàng Dục và Bao Duyên là ăn không ngồi rồi.

“Tiểu Màn Thầu,” Bàng Dục đút một miếng quế hoa vào miệng Bao Duyên, “Ngươi hối hận hay không hối hận?”

“Hối hận cái gì?” Bao Duyên nhai nhai hỏi lại.

“Cùng ta thành thân.” Vẻ mặt Bàng Dục còn nghiêm túc nhìn cậu.

“Ừm, có một chút.” Bao Duyên nháy mắt mấy cái, “Ta có thể đổi ý không?”

“Không thể!” Bàng Dục quyết đoán.

“Vậy là xong rồi, ” Bao Duyên lườm hắn một cái, “Ngươi đang lo lắng cái gì chứ?”

“Không biết.” Bàng Dục mặt nhăn mày nhíu, “Cảm giác có điểm không chân thật a, nhất là việc cha ta cùng Bao đại nhân cư nhiên tiếp nhận dễ dàng như vậy? Thậm chí còn giúp đôi ta thu xếp.”

“Ừm, điểm ấy ta cũng rất thắc mắc.” Bao Duyên nhìn trời, “Phỏng chừng là bị mấy người Triển đại ca và Vương gia ảnh hưởng đi.”

“Có lẽ.”

“Được rồi, ngươi đừng nghĩ nhiều.” Bao Duyên nhếch miệng cười cười, “Ta không hối hận.”

Bàng Dục chớp mắt hai cái, nhìn khóe miệng cong cong của người kia, ghé qua, hôn.

. . . . . . . . . . . .

Ban đêm, tấm màn trời đen như mực điểm vài ngôi sao thưa. Ánh trăng trong trẻo, tỏa ra một vầng sáng trắng nhu hòa, ôm lấy đêm thu yên tĩnh.

Trong thư phòng của Khai Phong phủ vẫn còn ánh đèn vàng, Bao Duyên đứng ở trước bàn nhìn cha mình với bản mặt đen như mực.

“Duyên Nhi, ngồi đi.”

Bao Chửng thấy Bao Duyên bộ dạng nơm nớp lo sợ không khỏi có chút buồn bực, tâm nói bộ dạng mình thật sự khủng bố như vậy sao?

Bao Duyên ngoan ngoãn ngồi vào cái ghế bên cạnh.

“Cha ngươi và lão Bàng tuổi cũng đã lớn,” Bao Chửng thở dài, “Chúng ta biết trong lòng các ngươi băn khoăn chuyện gì. Bọn ta tuy rằng muốn ôm tôn tử, nhưng sẽ không vì thế mà bức bách các ngươi phải làm điều các ngươi không muốn. Cha thấy tiểu Hầu gia cũng là thật lòng đối với ngươi, như thế là an tâm rồi.”

Bao Duyên sửng sốt, đã lớn như vậy như đây là đầu cậu mới nhìn thấy cha mình lộ ra vẻ mặt ôn hòa từ ái đến vậy. Thế nhân đều nói Bao thanh thiên Bao đại nhân thiết diện vô tư, chính mình cũng từ nhỏ đã quen nhìn thấy bộ dáng nghiêm khắc của ông. Hiện giờ nghe những lời này, Bao Duyên bỗng dưng lại cảm thấy khóe mắt cay cay.

“Cha…” Bao Duyên do dự nửa ngày, “Con…”

“Được rồi, thời điểm không còn sớm, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, Bao Chửng liền rời khỏi thư phòng, còn vỗ vỗ đầu Bao Duyên.

Gió thu se lạnh thổi đến, Bao Chửng sờ sờ mấy sợi râu đang bị gió thổi bay bay, tâm tình không tồi ——— Không ngờ là làm từ phụ cảm giác lại tốt như vậy!

 

Tiểu Màn Thầu đáng thương, bị một khắc khó có này của ông già nhà cậu khiến cho cảm động đến lén trốn ở trong chăn khóc tới đỏ mắt.

Ngày thứ hai, tiểu Hầu gia sáng sớm đã nhìn thấy bảo bối Màn Thầu nhà mình hai mắt sưng húp như hạch đào, tay chân luống cuống.

“Tiểu Màn Thầu, ngươi làm sao vậy?” Bàng Dục cầm khăn ấm xoa lên, “Trước tiên phải xoa cho mắt bớt sưng đã.”

Bao Duyên ngửa đầu ngoan ngoãn để hắn xoa, kể lại một lượt chuyện tối hôm qua. Bàng Dục cũng trầm mặc, một tay cầm khăn nhẹ nhàng xoa cho cậu, một tay dịu dàng ôm cậu vào lòng, để mặt cậu tựa lên ngực.

Hai người cứ như vậy im lặng dựa sát vào nhau.

. . . . . . . . . . . .

Những đóa hoa đỏ thẫm làm từ tơ lụa treo hai bên cửa, đèn lồng màu đỏ cũng được treo cao, tiếng kèn báo hỉ vang lên khắp Khai Phong, lại còn chữ “Hỉ” đỏ thẫm được dán khắp nơi… Không ai không biết hôm đó là ngày đại hỉ.

Đúng vậy =口= trong sự mong chờ nóng bỏng của mọi người, rốt cục, ngày tiểu Hầu gia cùng Trạng Nguyên gia đại hôn cũng đã đến.

Hai người Bàng Dục và Bao Duyên đều mặc một thân đỏ, mỗi người nắm một đầu hồng trù, tiến vào lễ đường. Bao Chửng và Bàng Cát ngồi song song, đều cười đến thoải mái.

“Nhất bái thiên địa ————”

“Nhị bái cao đường ————”

“Phu… Phu phu giao bái ————”

“Kết thúc buổi lễ ————”

Sau một trận náo nhiệt, hai vị tân lang mới bị đẩy vào tân phòng.

Không khí đột nhiên an tĩnh lại làm cho hai người đều có chút bối rối.

“Tiểu Màn Thầu, trước tiên phải uống rượu giao bôi.” Bàng Dục sờ sờ mũi, thấy trên bàn có hai chén rượu, liền cầm lại đưa một chén cho Bao Duyên, “Nào.”

Bao Duyên gật gật đầu, tiếp nhận rồi giao tay cùng uống với Bàng Dục.

Giao bôi đoàn tụ, từ nay về sau sẽ không chia lìa.

“Tiểu Màn Thầu…” Bàng Dục đặt chén rượu sang một bên.

Hơi thở ấm áp mang theo hương rượu thuần khiết phả lên mặt, gương mặt vốn đã hơi phiếm hồng vì rượu nay lại càng đỏ hơn. Ánh mắt Bao Duyên long lanh, nhẹ giọng đáp: “Ân… Ân?”

“Tiểu Màn Thầu, đừng căng thẳng.” Bàng Dục thấy bộ dáng cậu khẩn trương đến không ổn, nhịn không được dỗ cậu, “Ta sẽ thật ôn nhu mà.”

Bao Duyên lườm một cái, đá chân hắn.

Bàng Dục cười cười, tay nâng gương mặt xinh đẹp kia lên, ngắm nhìn thật sâu.

Bao Duyên ngước mắt đối diện với Bàng Dục, nhìn thấy chính mình trong đôi mắt thâm thúy của hắn, tựa như đang giam cậu lại trong ấy. Bao Duyên mấp máy môi, khẽ nói: “Ngươi làm gì… Ưm…”

Lời còn chưa dứt, liền bị đôi môi lành lạnh mềm mại chặn lại.

— To be continued—-

Phần sau là H ~~~ tui cắt ở đây cho dễ đặt pass chương sau =)))))))

Báo trước luôn Pass phần H: cuanhoxmanthau

17 comments on “Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần 4)

  1. Tiểu Nam nói:

    Tính cắn răng im lặng đọc chùa nhà cô Bee, cuối cùng hôm nay cũng bị bức đến phải ra mặt.

    Tui chờ cái truyện này của cô Bee từ hồi còn xài cục gạch dùng lót nồi nấu cơm, đến h cô ra chương mới thì tui cũng đã lên đời được bằng con xì mát phôn cho bằng chị bằng em, tất cả cũng chỉ vì cô Bee câu tui là có H….thế nào cô nỡ lòng cắt cái phụp cảm xúc của tui thế lầy. Aaaaaaaaaa, tui muốn liều mạng với cô nha cô Bee

  2. Cô! Được! Lắm!
    tui còn tưởng cô quăng truyện này vô xó nào luôn rồi chứ = = , lúc nhìn thấy cập nhật mới có xúc động mún dụi mắt chớp chớp chùi kiếng để xác nhận tui hok phải nằm mơ (bữa trước có nằm mơ một lần thiệt luôn rồi mới ghê = =!)
    lập đàn cầu chương mới, tui khấn cô cho tui ăn thịt!

  3. Chiory nói:

    Hứ, Bao Hắc Tử, hai ta đấu
    nhau hơn nửa đời, không
    thể ngờ là còn có thể thành
    thân gia, còn phải cùng
    nhau đoạn tử tuyệt tôn.
    =))))))
    âu cũng là nghiệt duyên :)))

  4. thuylamlam70 nói:

    đi chết đây, ss ngâm tới tận giờ
    nếu tiểu bao tử và tiểu bàng tử không quá già, không quá béo, không quá… là em cũng muốn ship luôn.
    p/s: chúng ta cùng nhau đoạn tử tuyệt tôn đi! quá bá đạo

  5. dingxianghua nói:

    chời ơi tưởng H tới nơi rồi chứ, vô thấy ký sự quỷ hành mừng muốn quăng đt luôn :))
    Ta tưởng chap này có thịt ăn rồi hoá ra là đệm cho chương sau nga~ Cơ mà không sao, ta xách sẵn muỗng nĩa chờ mâm xôi thịt sau của nàng rồi XDXDXDXDXD Thnks nàng nhiều Xd

  6. Sen Hoang nói:

    OMG, TẠI SEO? Tại seo lại ngưng ngay khúc này dậy? ỨC DIE TA ÙI.
    2 Pé “dễ xương” wá đi!!!!! Theo ta, Cua ka là seme & Tiểu Thầu là uke nha.
    Phải chi bên QỦY HÀNH THIÊN HẠ 2 pạn cũng là 1 cặp *\(^0^)/* (ôm mặt ngồi mơ mộng)

  7. rivrer0391 nói:

    Ai…..cái đoạn HHHH chi đó… nằm ở đâu vậy Bee? Hay là chưa có hở nàng? @@?

  8. Phương Hòa nói:

    e gõ pass mà k được =.=

  9. “cạp”, “chọi đá , chọi gạch”….tui đợi mòn mỏi rùi lại mòn mỏi cảnh H đâu phải để cô cut cái rụp là xong hả, trả đây, trả H cho tui :((((((

  10. dingxianghua nói:

    nàng ơi đừng quên H nha :(((((

  11. fuukokiziwa nói:

    đây có phải là đã quên mất chương H của đôi này rồi không T_T

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s